vietnam
12-11-2004, 11:58 PM
Không c̣n là những chuyện đồn thổi nữa. Mà là những chuyện có thật. Những chuyện rất đau ḷng. Những chuyện gây ra những vết thương nhức nhối được nhiều người quan tâm. Bạo lực học đường giữa tṛ với tṛ, thày với thày và tṛ với thày. "Tiên học lễ, hậu học văn" dường như vẫn chỉ là khẩu hiệu treo cao. Môi trường sư phạm không c̣n "sạch" và thử hỏi trách nhiệm thuộc về ai? (LT)
...Một ngày đầu tháng 6, v́ có chút việc riêng, tôi ghé vào một quán nước đối diện với Ṭa nhà Vườn hồng nằm trên phố Ngọc Khánh. Tại đây, tôi đă gặp Minh Anh, một học sinh lớp 10 của trường PTTH Lê Quư Đôn. Thấy vẻ mặt cháu hơi căng thẳng, tôi hỏi:
- Cháu tới đây làm ǵ?
- Đến để phỏng vấn visa đi du học ở Mỹ ạ!
- Sao cháu lại mang theo nhiều báo thế? Nào là Hoa học tṛ. Nào là Công an TP Hồ Chí Minh...
- V́ có liên quan đến điểm trung b́nh các môn học của cháu trong năm học 2003 - 2004.
Thấy tôi quan tâm đến việc của cháu. Minh Anh đưa cho tôi đọc những bài bài báo có liên quan đến ông T. dạy môn địa lư ở trường PTTH L.Q.Đ. Cứ theo nội dung các bài báo này phản ánh, th́ ông T. luôn xúc phạm và hành hạ học sinh một cách không thương tiếc. Ông coi học sinh là "động vật cấp thấp", là"những kẻ trong tay ông và ông muốn làm ǵ tùy ư"... ông không chỉ thể hiện bằng lời nói mà c̣n bằng việc làm và đă cho rất nhiều em bị điểm địa lư dưới trung b́nh một cách khó hiểu, như thể niềm vui của ông là sinh ra để hành hạ nguời khác.
Minh Anh tŕnh bầy tiếp: "Cháu là một trong nhiều trường hợp trở thành nạn nhân của thầy T. Các môn khác, cháu học cũng được. Điểm trung b́nh từ 7,5 đến 8,5. Nhưng v́ môn địa lư của cháu bị thầy T. cố t́nh cho điểm thấp, nên nó kéo theo điểm trung b́nh các môn xuống thấp. Như thế là cháu bị thiệt tḥi nhiề lắm. Lát nữa, nếu người của sứ quán có hỏi, cháu sẽ đưa cho họ xem những bài báo này và cháu sẽ nói: Thực tế lực học của cháu không đến nỗi nào, chẳng qua là tại người dạy môn địa lư thôi."
- Thế thầy T. có bị bệnh tâm thần không?
- Cháu nghĩ là không.
- Sao người ta dạy học sinh phải "tiên học lễ hậu học văn"? trong khi thày T. chả có"lễ" ǵ cả?
- Làm sao cháu biết được!
Im lặng một lát trong tiếng thở dài, Minh Anh hỏi tôi: Sao lại có thể tồn tại một thầy giáo như thế hở bác? Tại sao Sở GD-ĐT Hà Nội không có phản ứng tích cực nào? Chả nhẽ người ta có thể nhắm mắt làm ngơ trước một hiện tượng không thể chấp nhận được như thế? Đến bao giờ học sinh chúng cháu mới hết khổ đây?
- Thế BGH trường L.Q.Đ có ư kiến ǵ không?
- Không ạ. Nghe nói thầy hiệu trưởng cũng đang có chuyện.
Tôi buồn cho cháu. Và buồn hơn khi thấy trẻ em không c̣n tin vào người lớn nữa.
Cũng trong tháng 6, có một chuyện buồn đă đến với con trai tôi. Chuyện xảy ra vào sáng 11 - 6 - 2004, trước ngày trường Hà Nội - Amsterdam thi tuyển học sinh lớp 6. Sáng hôm ấy, cháu học thêm buổi cuối cùng môn toán. Người dạy cháu buổi ấy là ông T. Sau khi có một hiểu nhầm nho nhỏ mà lỗi không ở học sinh, lập tức ông T. đă ra sức xỉ vả, mạt sát liền một lúcc 4,5 em nhỏ mới 11 tuổi. Ông nhiếc các em là "đồ bất hiếu" và dùng thước kẻ đánh không thương tiếc cả 4,5 em. Riêng con trai tôi - một đứa trẻ vô cùng hiền lành, ngoan ngoăn, th́ bị ông T. ra đ̣n rất mạnh đến nỗi làm gẫy một cái bút cháu cầm trên tay và làm một ngón tay của cháu chảy khá nhiều máu. Tôi nh́n cháu mà xa xót. Là cha đẻ, nuôi dạy cháu nhiều năm, chưa bao giờ tôi đánh cháu, vậy mà...
Cách đây khoảng 4-5 năm (năm học 1999 - 2000), lúc đón con trai tan học, tôi có nghe một phụ huynh học sinh lớp 1A trường tiểu học T. V than văn, giọng đầy phẫn uất: "Sang năm, dứt khoát tôi sẽ cho con gái tôi chuyển trường bằng mọi giá. Ai đời cô M. ( chủ nhiêm lớp 1A) đă đánh con gái tôi mấy lần rồi. Con tôi đă nhiều lần vừa kể vừa khóc thút thít trước mặt tôi. Làm thế là không được, là xúc phạm học sinh, là gây ra những cú sốc tâm lư rất nguy hiểm, là gây ảnh hưởng xấu đến đầu óc c̣n non nớt, dễ bị tổn thương của con trẻ..".Tôi đem chuyện này ra hỏi con trai tôi (cũng là học sinh lớp 1A năm học ấy), cháu xác nhận: "Đúng là có chuyện đó thật. Cô M. đánh bạn ấy là v́ lư do sách vở bẩn ǵ đó. Và cô ấy c̣n đánh vài bạn nữa."
Đấy chỉ là 3 trong nhiều trường hợp học sinh bị giáo viên hành hạ vô lối, trái với luật lệ học đường, trái với đạo làm thầy mà tôi biết, xảy ra giữa thủ đô.
C̣n những chuyện khác như giáo viên bắt học sinh"thụt đầu" đến ngất ở một tỉnh phía nam, giáo viên trù úm gây khó dễ cho học sinh ở một tỉnh miền Trung...thi thoảng vẫn phản ánh trên báo, không c̣n là chuyện hiếm hoi nữa.
Trong số ra ngày 25 - 5 - 2004 trên báo An ninh thủ đô có đăng tải bài " Bạo lực trong trường học - hiểm họa được báo trước", tác giả Thanh Hương viết về 2 vụ việc đáng báo động trong học sinh. Vụ việc 1, xảy ra ở cổng trường THPT dân lập Lương Thế Vinh ngày 21 - 5 - 2004. Vụ việc 2, xảy ra ở cổng trường THCS Trung Ḥa, cũng trong ngày 21 - 5 - 2004.
Tại cổng trường Lương Thế Vinh, cảnh sát h́nh sự đă phát hiện trong ba lô của một học sinh lớp 10 có tới 7 con dao tông bản dài tới nửa mét và một số tuưp nước. Nếu cảnh sát h́nh sự không kịp thời ra tay, biết đâu đă có án mạng xảy ra? mà thủ phạm và nạn nhân trong vụ việc này đều là học sinh cả. Lư do đẫn đến kết cục này rất đơn giản: Trong một số lần lên mạng để chat, đă xảy ra khẩu chiến giữa hai nhóm học sinh của trường Lương Thế Vinh ở quận Cầu Giấy và trường C. ở quận Ba Đ́nh. Thế rồi sau đó dẫn đến một cuộc ẩu đả và dẫn đến vụ việc đă nêu ở trên.
Tại cổng trường THCS Trung Ḥa, một nhóm học sinh của trường THCS Láng Thượng đă t́m cách trả thù một nhóm học sinh của trường THCS Trung Ḥa do có mâu thuẫn từ trước. Chiều 20-5-2004, nhóm học sinh trường Láng Thượng đă chuẩn bị sẵn 3 con dao tông. Sau đó, hai nhóm đă dàn quân đánh nhau và hậu quả là có học sinh đă bị gậy đập vào đầu, bị dao chém vào cổ, vào cẳng tay...phải đi cấp cứu khẩn cấp tại bệnh viện.
Như vậy, những hiện tượng giáo viên xúc phạm học sinh, giáo viên đánh học sinh, học sinh chuẩn bị tấn công học sinh hoặc tấn công học sinh để lại hậu quả nghiêm trọng đă diễn ra ở lúc này lúc kia, nơi này nơi nọ...rất đáng lo ngại. Đó là những mảng tối học đường.
Trong trường hợp học sinh hành hung học sinh, th́ đă được ngành công an can thiệp và xử lư. C̣n những trường hợp giáo viên xúc phạm học sinh, hành hung học sinh...th́ chưa thấy một ai ra tay ngăn chặn? Vậy vai tṛ và trách nhiệm của ngành giáo dục và đào tạo ra sao? Chả nhẽ cứ lặng im đứng ngoài cuộc? Chả nhẽ đây là việc của học sinh, của phụ huynh học sinh, c̣n ngành giáo dục th́ khoanh tay đứng nh́n và chép miệng: Ôi dào, chuyện thường ngày ở trường học ấy mà, chuyện biết rồi nói nhiều khổ măi ấy mà?
Theo chúng tôi, những hiện tượng nêu trên đă gây ảnh hưởng xấu đến h́nh ảnh người thầy, đă và đang làm xói ṃn ḷng tin, đổ vỡ ḷng tin của bậc phụ huynh học sinh.
Đă đến lúc, xă hội cần rung lên những hồi chuông cảnh báo!
Thế Nam
(Hà Nội Mới)
_________________
...Một ngày đầu tháng 6, v́ có chút việc riêng, tôi ghé vào một quán nước đối diện với Ṭa nhà Vườn hồng nằm trên phố Ngọc Khánh. Tại đây, tôi đă gặp Minh Anh, một học sinh lớp 10 của trường PTTH Lê Quư Đôn. Thấy vẻ mặt cháu hơi căng thẳng, tôi hỏi:
- Cháu tới đây làm ǵ?
- Đến để phỏng vấn visa đi du học ở Mỹ ạ!
- Sao cháu lại mang theo nhiều báo thế? Nào là Hoa học tṛ. Nào là Công an TP Hồ Chí Minh...
- V́ có liên quan đến điểm trung b́nh các môn học của cháu trong năm học 2003 - 2004.
Thấy tôi quan tâm đến việc của cháu. Minh Anh đưa cho tôi đọc những bài bài báo có liên quan đến ông T. dạy môn địa lư ở trường PTTH L.Q.Đ. Cứ theo nội dung các bài báo này phản ánh, th́ ông T. luôn xúc phạm và hành hạ học sinh một cách không thương tiếc. Ông coi học sinh là "động vật cấp thấp", là"những kẻ trong tay ông và ông muốn làm ǵ tùy ư"... ông không chỉ thể hiện bằng lời nói mà c̣n bằng việc làm và đă cho rất nhiều em bị điểm địa lư dưới trung b́nh một cách khó hiểu, như thể niềm vui của ông là sinh ra để hành hạ nguời khác.
Minh Anh tŕnh bầy tiếp: "Cháu là một trong nhiều trường hợp trở thành nạn nhân của thầy T. Các môn khác, cháu học cũng được. Điểm trung b́nh từ 7,5 đến 8,5. Nhưng v́ môn địa lư của cháu bị thầy T. cố t́nh cho điểm thấp, nên nó kéo theo điểm trung b́nh các môn xuống thấp. Như thế là cháu bị thiệt tḥi nhiề lắm. Lát nữa, nếu người của sứ quán có hỏi, cháu sẽ đưa cho họ xem những bài báo này và cháu sẽ nói: Thực tế lực học của cháu không đến nỗi nào, chẳng qua là tại người dạy môn địa lư thôi."
- Thế thầy T. có bị bệnh tâm thần không?
- Cháu nghĩ là không.
- Sao người ta dạy học sinh phải "tiên học lễ hậu học văn"? trong khi thày T. chả có"lễ" ǵ cả?
- Làm sao cháu biết được!
Im lặng một lát trong tiếng thở dài, Minh Anh hỏi tôi: Sao lại có thể tồn tại một thầy giáo như thế hở bác? Tại sao Sở GD-ĐT Hà Nội không có phản ứng tích cực nào? Chả nhẽ người ta có thể nhắm mắt làm ngơ trước một hiện tượng không thể chấp nhận được như thế? Đến bao giờ học sinh chúng cháu mới hết khổ đây?
- Thế BGH trường L.Q.Đ có ư kiến ǵ không?
- Không ạ. Nghe nói thầy hiệu trưởng cũng đang có chuyện.
Tôi buồn cho cháu. Và buồn hơn khi thấy trẻ em không c̣n tin vào người lớn nữa.
Cũng trong tháng 6, có một chuyện buồn đă đến với con trai tôi. Chuyện xảy ra vào sáng 11 - 6 - 2004, trước ngày trường Hà Nội - Amsterdam thi tuyển học sinh lớp 6. Sáng hôm ấy, cháu học thêm buổi cuối cùng môn toán. Người dạy cháu buổi ấy là ông T. Sau khi có một hiểu nhầm nho nhỏ mà lỗi không ở học sinh, lập tức ông T. đă ra sức xỉ vả, mạt sát liền một lúcc 4,5 em nhỏ mới 11 tuổi. Ông nhiếc các em là "đồ bất hiếu" và dùng thước kẻ đánh không thương tiếc cả 4,5 em. Riêng con trai tôi - một đứa trẻ vô cùng hiền lành, ngoan ngoăn, th́ bị ông T. ra đ̣n rất mạnh đến nỗi làm gẫy một cái bút cháu cầm trên tay và làm một ngón tay của cháu chảy khá nhiều máu. Tôi nh́n cháu mà xa xót. Là cha đẻ, nuôi dạy cháu nhiều năm, chưa bao giờ tôi đánh cháu, vậy mà...
Cách đây khoảng 4-5 năm (năm học 1999 - 2000), lúc đón con trai tan học, tôi có nghe một phụ huynh học sinh lớp 1A trường tiểu học T. V than văn, giọng đầy phẫn uất: "Sang năm, dứt khoát tôi sẽ cho con gái tôi chuyển trường bằng mọi giá. Ai đời cô M. ( chủ nhiêm lớp 1A) đă đánh con gái tôi mấy lần rồi. Con tôi đă nhiều lần vừa kể vừa khóc thút thít trước mặt tôi. Làm thế là không được, là xúc phạm học sinh, là gây ra những cú sốc tâm lư rất nguy hiểm, là gây ảnh hưởng xấu đến đầu óc c̣n non nớt, dễ bị tổn thương của con trẻ..".Tôi đem chuyện này ra hỏi con trai tôi (cũng là học sinh lớp 1A năm học ấy), cháu xác nhận: "Đúng là có chuyện đó thật. Cô M. đánh bạn ấy là v́ lư do sách vở bẩn ǵ đó. Và cô ấy c̣n đánh vài bạn nữa."
Đấy chỉ là 3 trong nhiều trường hợp học sinh bị giáo viên hành hạ vô lối, trái với luật lệ học đường, trái với đạo làm thầy mà tôi biết, xảy ra giữa thủ đô.
C̣n những chuyện khác như giáo viên bắt học sinh"thụt đầu" đến ngất ở một tỉnh phía nam, giáo viên trù úm gây khó dễ cho học sinh ở một tỉnh miền Trung...thi thoảng vẫn phản ánh trên báo, không c̣n là chuyện hiếm hoi nữa.
Trong số ra ngày 25 - 5 - 2004 trên báo An ninh thủ đô có đăng tải bài " Bạo lực trong trường học - hiểm họa được báo trước", tác giả Thanh Hương viết về 2 vụ việc đáng báo động trong học sinh. Vụ việc 1, xảy ra ở cổng trường THPT dân lập Lương Thế Vinh ngày 21 - 5 - 2004. Vụ việc 2, xảy ra ở cổng trường THCS Trung Ḥa, cũng trong ngày 21 - 5 - 2004.
Tại cổng trường Lương Thế Vinh, cảnh sát h́nh sự đă phát hiện trong ba lô của một học sinh lớp 10 có tới 7 con dao tông bản dài tới nửa mét và một số tuưp nước. Nếu cảnh sát h́nh sự không kịp thời ra tay, biết đâu đă có án mạng xảy ra? mà thủ phạm và nạn nhân trong vụ việc này đều là học sinh cả. Lư do đẫn đến kết cục này rất đơn giản: Trong một số lần lên mạng để chat, đă xảy ra khẩu chiến giữa hai nhóm học sinh của trường Lương Thế Vinh ở quận Cầu Giấy và trường C. ở quận Ba Đ́nh. Thế rồi sau đó dẫn đến một cuộc ẩu đả và dẫn đến vụ việc đă nêu ở trên.
Tại cổng trường THCS Trung Ḥa, một nhóm học sinh của trường THCS Láng Thượng đă t́m cách trả thù một nhóm học sinh của trường THCS Trung Ḥa do có mâu thuẫn từ trước. Chiều 20-5-2004, nhóm học sinh trường Láng Thượng đă chuẩn bị sẵn 3 con dao tông. Sau đó, hai nhóm đă dàn quân đánh nhau và hậu quả là có học sinh đă bị gậy đập vào đầu, bị dao chém vào cổ, vào cẳng tay...phải đi cấp cứu khẩn cấp tại bệnh viện.
Như vậy, những hiện tượng giáo viên xúc phạm học sinh, giáo viên đánh học sinh, học sinh chuẩn bị tấn công học sinh hoặc tấn công học sinh để lại hậu quả nghiêm trọng đă diễn ra ở lúc này lúc kia, nơi này nơi nọ...rất đáng lo ngại. Đó là những mảng tối học đường.
Trong trường hợp học sinh hành hung học sinh, th́ đă được ngành công an can thiệp và xử lư. C̣n những trường hợp giáo viên xúc phạm học sinh, hành hung học sinh...th́ chưa thấy một ai ra tay ngăn chặn? Vậy vai tṛ và trách nhiệm của ngành giáo dục và đào tạo ra sao? Chả nhẽ cứ lặng im đứng ngoài cuộc? Chả nhẽ đây là việc của học sinh, của phụ huynh học sinh, c̣n ngành giáo dục th́ khoanh tay đứng nh́n và chép miệng: Ôi dào, chuyện thường ngày ở trường học ấy mà, chuyện biết rồi nói nhiều khổ măi ấy mà?
Theo chúng tôi, những hiện tượng nêu trên đă gây ảnh hưởng xấu đến h́nh ảnh người thầy, đă và đang làm xói ṃn ḷng tin, đổ vỡ ḷng tin của bậc phụ huynh học sinh.
Đă đến lúc, xă hội cần rung lên những hồi chuông cảnh báo!
Thế Nam
(Hà Nội Mới)
_________________