longlaotiensinh
03-27-2008, 10:04 AM
Đây là truyện tui sưu tầm được, nếu bro nào đọc rồi hoặc đă post xin được đại xá. Sau đây là nội dung câu truyện.
Trinh Tùng Truyện
Lời tựa
Đầu năm Giáp Sửu bản ngă nhân chuyến công du thượng nguồn sông Canh La có tranh thủ dạo gót vào rừng lấy chút khí xuân. Tiết trời mát mẻ, gió hây hây, lác đác khắp một vùng đồi núi sơn cước là những tiếng thú t́m đàn, tiếng chim gọi bầy. Những thảm cỏ xanh rờn nằm dài trong nắng, thân ngọn đẫm sương run run căng tràn nhựa sống. Những cây liễu tha thướt như những ngón tay gầy xoè ra mà mơn trớn và ve vuốt bầu trời [1]. Phong cảnh thật chẳng khác ǵ chốn thần tiên, vừa hữu t́nh vừa vô ư.
Mải đắm ḿnh vào thiên nhiên mà không biết trời tối lúc nào, đến khi chợt tỉnh th́ vầng trăng đă lấp ló đầu non, trải những ánh vàng lên khắp thảm rừng trước mặt. Chợt mang mang một cảm giác Liêu trai, một nỗi sợ mơ hồ, run rẩy mà đê mê thích thú. Quả nhiên một nàng con gái vô cùng nhan sắc, tóc vấn trâm cài, ḿnh vận độc chiếc pun trắng ngắn tay màu cam tha thướt bước ra từ khoảnh rừng trước mặt. Nàng ngạc nhiên v́ có kẻ giữa đêm khuya dám lang thang nơi thâm sơn cùng cốc, đoạn nắm lấy tay cười khanh khách mà kéo về nhà, kẻo con ma rừng làm hại.
Nhà nàng là một căn nhà sàn trên một ngọn đồi, không tiện nghi nhưng ấm cúng, gia tài chỉ có bộ dàn Karaoke bọc da báo là có đôi chút giá trị. Trong lúc nàng pha cà phê đăi khách bản ngă buồn tay giở mấy cuốn sách đầu giường, thấy toàn là Hendreas Bollean, Jean Meadaux với Trương Nhũ Hoa, cảm thấy khâm phục vô cùng. Lát sau có ông già râu tóc bạc phơ ghé về, nàng giới thiệu là ông chú đẻ. Ông già tỏ ra rất hiểu biết tuy rằng hơi vô duyên, rằng ông bỏ ra 12 cây để mua quả đồi gần 2 hecta và dựng căn nhà sàn để nghỉ cuối tuần, cũng là để sau này về hưu làm chốn điền viên, chăm vài gốc vải, nuôi mấy con gà.
Uống tách cà phê, nghe ông già kể chuyện thời hoàng kim. Nàng xem chừng buồn ngủ, chốc lại dụi mắt, miệng ngáp liên tục. Câu chuyện về thời hoàng kim của ông đă kéo dài từ quá khứ lên hiện tại rồi hướng thẳng tới tương lai. Cảm giác không thời gian trở nên lẫn lộn. Nàng gục đầu trên đi văng ngủ, mắt chớp chớp duyên dáng. Ông già kể về thời trai trẻ chinh chiến, một đêm ngủ với ba bốn người, mà người nào cũng ngủ say, bản thân ông cũng ngủ say. Bản ngă cũng chuẩn bị ngủ say, lấy tay che miệng ngáp. Ông già chừng biết ư, nói: “Chủ nhà đăi khách là muốn khách thưởng văn. Nay văn xuôi đă không vào th́ xin thắp nhang mà đọc văn vần vậy”. Nói đoạn bèn với tay trong đống sách báo dưới sàn nhà, lấy lên một cuốn vở nham nhở b́a ép plastic,
cất giọng đọc. Nàng con gái cũng đă bừng tỉnh, thấy ông chú đẻ đọc thơ th́ đột nhiên lao tới ôm gh́ lấy bản ngă mà hôn.
Bản ngă vốn thích thơ, nay lại vừa được nghe giọng ấm ngâm nga, vừa được má ấp miệng kề với giai nhân tuyệt thế th́ lấy làm thoả thích vô cùng, lưỡi như nếm được từng câu, tay như sờ được từng ư, c̣n tâm quả nhiên thuộc ḷng từng chữ. Ông già đọc hết bài thơ cũng là lúc có tiếng gà eo óc gáy, bản ngă bỗng rùng ḿnh dụi mắt, thấy đang nằm tênh hênh dưới một căn nhà sàn bỏ hoang, đầu gối lên một mảnh da báo rách bươm, xung quanh cỏ lác mọc cao quá rốn, nên lấy làm kinh sợ vô cùng. Duy có bài thơ là vẫn nhớ như in từng câu từng chữ, bèn về nhà lấy giấy hồng điều chép lại. Thấy thật là tuyệt tác, hiếm có xưa nay.
Bài thơ dài hơn ngàn câu nhan đề là “Tán tương ti tuyệt tác truyện”. Sau này khi bản ngă biên soạn lại lấy tên nhân vật chính mà đổi thành “Trinh Tùng Truyện” cho ngắn gọn và dễ hiểu. Lời lẽ cổ văn đơn sơ, thể loại dân dă lục bát, nội dung ca ngợi nghệ thuật dục t́nh.
Về sau nhân lúc cao hứng có lấy bản thảo đưa cho nhà thơ H, nhà văn B, lập tŕnh viên L, hoạ sĩ M, tiến sĩ hoá sinh G, nhạc sĩ V... xem qua một lượt. Tất cả bọn họ đều lắc đầu ngảnh mặt bĩu môi nhíu mày, nhẹ th́ phê là cợt nhả tầm thường, là không vần không ư, nặng th́ mắng là bậy, là bẩn, là vô văn hoá, là phi đạo đức... Bản ngă lúc đó cũng hoang mang không hiểu vàng thau thế nào, nhưng nhớ lại giọng đọc của ông chú đẻ và nụ hôn giai nhân hồi nào thấy kỳ lạ không thể bỏ qua mà quyết tâm khảo cứu. Quả nhiên ghi lại được nhiều điển cố làm chú thích, làm cho mạch truyện trở nên minh bạch cuốn hút. Càng về sau càng thấy hứng thú vô cùng.
Mất hơn 152 năm khảo nghiệm nghiêm túc, lại nhờ có tiên sinh họ Quách một mực động viên khích lệ nên cuối cùng bản ngă mới dám soạn thảo toàn văn trên máy vi tính, in laser vài bản tặng bằng hữu thân thuộc đọc chơi. Nếu chẳng may câu chuyện lọt tới tay những người có đạo đức đoan chính, thích rạch ṛi trắng đen, lại hay câu nệ phải trái hoặc chưa từng tơ tưởng đến chuyện trai gái th́ xin vứt sách rửa tay, bỏ qua như chưa hề trông thấy, được như thế th́ bản ngă cảm tạ lắm lắm.
Tiết Kim miêu, chiều Hạ vũ, Thiên niên kỷ thứ 2.
TRINH TÙNG TRUYỆN
*****
Ngày xuân vạn vật truy hoan
Nhẩn nha tới trấn B́nh Khang [2] vui vầy
Chốn xưa ngọc đống hoa đầy
Đàn Tinh [3] trùng phím, cung dây hững hờ
Thơ hay ở chỗ bất ngờ
Người hay ở chỗ đêm mơ xuất t́nh
Rằng xưa ở chốn đế kinh
Có nhà hiền triết họ Trinh tên Tùng
Đức th́ ngôn hạnh công dung
Thi kỳ nhạc hoạ kiếm cung đều tài
H́nh long ẩn, dáng hoa đài
Râu ba tấc rậm, lông dài tám phân
Dương hoàn viên đại kỳ lân
Cặp tay như hổ cặp chân như mèo [4]
Trinh Tùng thuở nhỏ c̣n nghèo
Sống cùng cha mẹ bên đèo Mai Hoa [5]
Một ḷng thờ mẹ kính cha
Sáng vào kiếm củi, tối ra đánh giầy
Thong dong bạn với gió mây
Hươu nai giúp thịt, cáo cầy mua vui
Gia tài một chiếc thuyền mui
Một cây đàn mộc, một gùi sách thơ
Khi buồn mộng tưởng vẩn vơ
Gẩy đàn vài khúc, đọc thơ mấy bài
Khi nhàn nghiên bút miệt mài
Những khi cao hứng múa vài đường côn
*****
Có người con gái cùng thôn
Cảm thương chàng có trí khôn hơn đời
Một đêm đầy ắp sao trời
T́nh riêng nàng mới thốt lời cùng Trinh
“Chàng ơi thiếp sống một ḿnh
“Ngoài hai mươi tuổi c̣n trinh nguyên này
“Chữ yêu trằn trọc bao ngày
“Hôm nay dâng trọn hai tay cho chàng”
Trinh nghe rất đỗi hoang mang
Rằng: “ơn vân vũ [6] có nàng đoái trông
“Chỉ hiềm có cũng như không
“Trước sau đành phải phụ ḷng Tố nga [7]
“Bến Hà châu [8] có bao xa
“Mà không thoát cảnh kinh thoa bố quần [9]”
Nàng rằng: “Chàng chớ ngại ngần
“Thiếp đây mong được một lần mà thôi
“Quyết sau không hận không đ̣i”
Trinh nghe thầm nghĩ: “Hẹp ḥi làm chi
“Đường đường một đấng nam nhi
“Há đâu bỏ lỡ xuân th́ gái tơ”
Nghĩ rồi quấn chặt người thơ
Thoát tan y phục, sẫm sờ mắt môi
Đài dao sóng dậy từng hồi
Hoa thơm thoả hái, núi đồi thoả trông
Khác nào đâu cảnh tiên bồng
Khác nào ả Chức động pḥng Ngưu Lang [10]
Có người khách sớm sang ngang
Qua đường bắt gặp chàng nàng yêu nhau
Vốn nghề dịch số thâm sâu
Đêm qua lại thấy sao Câu [11] sáng bừng
Ngắm Trinh kỹ, khách cả mừng:
Tinh hoa phát tiết từ lưng đến đầu
Nhẹ nhàng khách tới mé sau
Đưa tay nắm lấy hạt cau phũ phàng
Nàng cười: “Nếu định liên sàng [12]
“Th́ đây cũng chẳng bẽ bàng làm chi
“Cho dù hai bậc tu mi [13]
“Một thân con gái xá ǵ gian truân!”
Khách rằng: “Ta chẳng tiếc thân
“Chỉ lo có kẻ sẩy chân vô t́nh
“Vui chốc lát, hận ba sinh...”
Trinh nghe biến sắc thất kinh dập đầu
“Tiên sinh dạy bảo đôi câu
“Mà hồn giác ngộ ngơ hầu trăm năm”
Khách rằng: “Trăng khuyết lại rằm
“Không vui không hận, không nằm không yêu
“Đời người xem tựa cánh diều
“Không người thả, mặc gió chiều đẩy đưa
“Khối t́nh dầu cũ hay chưa
“Mà càng yêu lắm càng mưa băo nhiều
“Sắc tài tránh nhất tự kiêu
“Phan An, Tống Ngọc [14] mỹ miều mà chi
“Nên chăng đương lúc xuân th́
“Miệt mài đèn sách mà thi Tú tài!”
Tỉnh ra vội mặc quần dài
Khấu đầu lệ nhỏ ra hai ba hàng...
*****
Thoi đưa chốc đă thu sang
Lên kinh trọ học nhà hàng Thuỷ Tiên
Đêm đêm cần mẫn bút nghiên
Ngày buôn hoa quả kiếm tiền nuôi thân
Tài lương đống [15], đức chuyên cần
Kinh nam sử bắc mười phần đă thông
Uyên sâu kim cổ tây đông
Tứ Thư vanh vách, Thất Công [16] lầu lầu.
Làm thơ một bước hai câu [17]
Ngôn như lưu thuỷ, ư hầu cao sơn.
Một chiều thi hứng đương cơn
Rượu ngon một hũ, mẫu đơn một b́nh
Chợt nghe vẳng tiếng cười t́nh
Nh́n ra tha thướt bóng h́nh giai nhân
Tóc mây buông xoă đôi chân
Đỏ hồng gót ngọc, trắng ngần bờ vai
Hương thơm nức toả dặm ngoài
Tuyết lê nhu nhú, h́nh hài thanh tân
Trinh rằng: “Trước lạ sau thân
“Xin đừng e lệ tần ngần mà chi
“Cung thương [18] dẫu chẳng ra ǵ
“Cũng xin đề tặng đường thi một bài”
Rồng bay phượng múa miệt mài
Thoắt đề trên quạt những hai bài liền
Giai nhân cảm kích vô biên
Nguồn thơ lại được tay tiên hoạ vần...
Ḷng thơm ngát mộng mỹ nhân
Hồn cuồng si ủ những gần những xa
Chán thơ uống rượu xem hoa
Say sưa men rượu ngân nga men t́nh
Nàng như nóng bức trong ḿnh
Bao nhiêu xiêm áo th́nh ĺnh cởi ra
Trinh bèn hôn thịt thơm da
Tay đưa lên ngực tay sà xuống mông
Tưởng rằng nhẵn tựa mỡ đông
Nào ngờ tóm phải chùm lông, giật ḿnh!
Cầm đuôi đoán chắc hồ tinh [19]
Nàng cười: “Cái giống đa t́nh đừng lo
“Miễn là bên nhận bên cho
“Đă yêu bất kể nhỏ to, giống loài”
Trinh nghe hợp lư thở dài
Khẽ đưa bảo bối từ ngoài vào trong...
Canh ba hành sự vừa xong
Gà vừa gáy sáng đă không thấy nàng
Mùi hương c̣n thoảng bên màn
Thơ c̣n tươi mực trên bàn cổ thư
Một ngày đầy ắp tâm tư
Một đêm tri kỷ thành như vợ chồng
*****
Khoa thi năm ấy mùa đông
Đề thi vớ vẩn Trinh không thèm làm
Đường công danh vốn chẳng ham
Xé giấy vứt bút bỏ sang quán ngồi
Quán chủ hai gái sinh đôi
Cô chị đi lấy chồng nơi đất người
Cô em xinh đẹp tuyệt vời
Hàm răng như ngọc nụ cười như hoa
Thoạt trông thấy khách phương xa
Dáng đào tha thướt bước ra đón mời
Rằng: “Trông dung mạo đoán người
“Đường hoan lộ [20] hẳn rạng ngời tương lai”
Trinh buồn: “Ngán nỗi trần ai
“Công danh bất quá Tú tài, Trạng nguyên
“Bảng vàng chắc hẳn đứng tên
“V́ chê đề dở cho nên không làm”
Nàng nghe thương cảm vô vàn
Đầm đ́a bỗng chốc đôi hàng lệ trong
“Thương chàng phận bạc long đong
“Học ba năm rưỡi mà không tiếc ǵ
“Khinh đề bỏ bút không thi
“Quả là khí phách nam nhi ngút trời”
Nói xong rót rượu ra mời
Hai tay nâng cốc tận nơi miệng chàng
Phía trong vạt áo ngực nàng
Tuột ra vài cúc trông càng lả lơi
Trinh liều hôn nhẹ làn môi
Rồi luồn tay xuống tận nơi trong cùng
Nàng hơi thoáng chút hăi hùng
Nhưng không cự tuyệt vẫy vùng, lạ chưa!
Nhịp nhàng loan phượng mây mưa
Vượt qua hai ải rồi đưa vào nàng
Hỡi ôi đào huyết tuôn tràn
Ba năm một phút rách tan mất rồi...
Lát sau trí phục lực hồi
Trinh nâng nàng dậy gạn lời hỏi han
Hỏi tên, đáp: “Ngọc Linh San”
Hỏi gia cảnh, đáp: “Cháu quan Tư Đồ”
Hỏi quê, “Sinh tại kinh đô
“Tuổi vừa mười sáu, cam lồ [21] vừa ra
“Chưa từng ân ái gần xa
“Chưa từng khoe liễu hiến hoa bao giờ
“Duyên châu đỏ thắm đường tơ [22]
“Những mong quân tử chọn giờ vu qui [23]
“Nguyện về cử án tề mi [24]
“Nâng khăn sửa túi tiếc ǵ tri âm [25]”
Trinh rằng: “Lỡ găy ngọc trâm
“Phù dung lỡ nát, sầu câm lỡ lời
“Chí trai ngang dọc đất trời
“Dễ đâu chôn chặt một đời vào hoa
“Thôi nàng thứ lỗi cho ta
“Thú vừa cùng hưởng, hận đà chung đôi”
Linh San tím mặt bầm môi
Nghẹn ngào uất hận một hồi mới tan
Rằng: “Từ đây dứt tơ đàn
“Có nợ có trả, có oan có đ̣i”
Trinh nghe nàng doạ bật cười
Mặc quần không nói một lời bỏ đi
*****
Chiều mưa lạnh ướt làn mi
Đ́u hiu liễu rủ, tường vi héo gầy
Rượu tràn uống đă ba ngày
Càng uống càng tủi, càng say càng buồn
Càng sầu thi hứng càng tuôn
Trinh bèn cầm bút viết luôn lên tường...
Chợt nghe huyên náo bên đường
Một tay kỵ mă dừng cương trước lều:
“Trinh Tùng phạm tội hai điều
“Thứ nhất vô lễ tự kiêu xé đề
“Bỏ thi, không chịu về quê
“Làm thơ uống rượu chửi thề quan nha
“Thứ hai con gái người ta
“Đang tâm vặn lá bẻ hoa tan tành
“Này đây chứng cớ rành rành
“Huyết đào đương sự đọng thành vệt to”
Nói rồi hét lính trói gô
Ngang lưng buộc lại, ngựa Hồ [26] kéo lê
Da tan thịt nát thảm ghê
Khắp thân cát bụi bốn bề máu loang
Tống Trinh vào ngục tạm giam
Hôm sau tŕnh diện trước quan Tư Đồ
Trinh rằng: “Thuốc mật roi bồ [27]
“Dám xin khấu kiến Kim ô [28] một lần
“Ngọc Linh San tự hiến thân
“Thực t́nh không dám lần khân ép bày”
Quan rằng: “Mật lớn gan tầy
“Định lời cao ngạo dối rày cửa quan
“Lại c̣n lớn tiếng kêu oan
“Nhục h́nh không dụng chắc càng lẻo môi...”
Khoảng trong một khắc ba hồi
Cho Trinh nếm thử vài đôi ngón nghề
Cùi xiết trửu, móng kim kê
Ch́ sôi đổ miệng, mỡ dê luộc đùi [29]
Đớn đau biết mấy ngậm ngùi
Tỉnh mê ngàn bận, thác vùi trăm cơn...
*****
Mùa xuân gió nhẹ hoa thơm
Vụ mùa đương bội, gạo cơm trắng ngần
Đầy đường đám rước hội lân
Trẻ con tí tửng, gia nhân nô đùa
Nữ thanh trang điểm thêu thùa
Đo chùng yếm lụa, ướm vừa váy hoa
Nam thanh khăn áo lượt là
Cổ mang cà vạt, giày da bóng lộn
Cảnh quang thư thả tâm hồn
Vẳng nghe nhạc ngựa lỏng dồn nhịp cương
Trên yên toạ một cô nương
Mắt xanh biêng biếc, má hường hây hây
Mày thu liễu, tóc phong mây
Bờ môi ṃng mọng, cổ tay tṛn tṛn
Chân dài, ức nở, bụng thon
Rơ là mới lớn, rơ con nhà lành
Rơ ḍng thế phiệt trâm anh
Thiên kim tiểu nữ quan thanh Tư Đồ
Mẹ cha tên đặt Ngọc Hồ
Linh San là chị con cô con bà
Chiều nay dừng bước kiệu hoa
Công đường nàng ghé thăm cha vô t́nh
Gặp Trinh đang thọ nhục h́nh
Xót thương mới hỏi sự t́nh đầu đuôi:
“Trông chàng khí phách tuyệt vời
“Sao ô qui [30] nỡ, ngọc bôi [31] tan tành
“Hơi oan thấu tận trời xanh
“Xem ra hải án hà thanh [32] có nào!”
Trinh đang huyết lệ tuôn trào
Thấy giai nhân hỏi dựa vào mà rên
Người đâu xinh đẹp như tiên
Bao nhiêu đau đớn chốc liền nhẹ không
Đưa tay ve vuốt má hồng
Thưa rằng: “Đâu dám nhọc ḷng tiểu thư
“Oan này cũng chỉ riêng tư
“Ngay gian biết mặt, thực hư rơ ràng
“Khấu đầu một việc nhờ nàng
“Tiểu sinh vốn chẳng quen mang gông xiềng...”
Ngọc Hồ ngẫm nghĩ triền miên
Đắn đo phải trái chung riêng một hồi
Phân vân hết đứng lại ngồi
Bên t́nh bên hiếu biết thôi bên nào
Lát rồi lệ ngọc tuôn trào
Liều ḿnh nàng trộm khoá vào cứu Trinh
Đêm khuya ngục thất lạnh thinh
Trai tài gái sắc rùng ḿnh xốn xang
Trinh rằng: “Đêm đă muộn màng
“Muốn xin kết bạn đồng sàng [33] được chăng?”
Nhẹ nhàng nắm lấy tay măng
Ghé môi thơm miệng, thơm răng, thơm hàm
Thơm tai, thơm cổ, thơm cam...
Tiệc đào Lưu Nguyễn [34] tham lam bốn lần
Ngọc Hồ mụ mị tâm thần
Ngó ra Trinh đă mặc quần từ lâu
Rằng: “Nàng t́nh nặng ân sâu
“Giao hoan chửa thoả lệ châu la đà
“Gối chăn đâu cũng là nhà
“Mây mưa chốc lát cũng là phu thê
“Chuyến này biền biệt sơn khê
“Xin đừng mong ngóng ngày về làm chi”
Nói rồi thơm nhẹ làn mi
Phủi quần xách áo ra đi vội vàng...
*****
Đêm về trên trấn B́nh Khang
Đèn hoa rực rỡ, rộn ràng phách sên
Phấn hương thơm toả đôi bên
Này đây hẳn chốn Đào Nguyên [35] tiên bồng
Bao nhiêu con gái má hồng
Quần trong khoe lụa, áo trong khoe mầu
Môi xanh, môi đỏ, môi nâu [36]
Tóc đen, tóc trắng, tóc sâu... đủ người
Bao nhiêu giọng nói câu cười
Tha hồ cho khách làng chơi chọn vàng
Lẻ loi giữa đám cao sang
Có người thiếu nữ lơ làng bước chân
H́nh dong đượm nét phong trần
Tóc tai dơ bẩn, áo quần rách bươm
Mặt mày tiều tuỵ thảm thương
Phong ba lộ nét, bụi đường vấy ngang
Dừng chân trước một nhà hàng
Đắn đo chốc lát rồi nàng bước lên
Nhẹ nhàng ngồi góc bàn bên
Khẽ truyền tửu nhị mang lên ba ṿ
Thái hai cân [37] rưỡi thịt ḅ
Nửa rán áp chảo, nửa kho x́ dầu
Lai rai nhậu suốt đêm thâu
Vừa ăn vừa nhỏ lệ châu dầm dề
Canh tư gà giục bốn bề
Gục đầu nàng mới ngủ mê trên bàn
Sáng ra quán chủ hỏi han
Men say nàng vẫn miên man rượu nồng
Ngực căng, cổ ngấn, vai hồng
Xem ra gió nội hương đồng là đây
Tham lam quán chủ sắp bày
Thanh lâu nàng bị đưa ngay vào màn
Hỏi ra chính Ngọc Linh San
Cùng Trinh Tùng mới dâm gian ngày nào
Khi xưa cơn giận tuôn trào
Ra oai nàng lỡ vội vào báo quan
Nào ngờ da nát thịt tan
T́nh nhân thọ nạn hàm oan thấu trời
Khi xưa định doạ mà thôi
Nào ngờ máu chảy lệ rơi hăi hùng
Linh San ân hận vô cùng
Khi không đập miếng đỉnh chung [38] tan tành
Máu đào dẫu chảy cũng đành
Màng hoa rách nát c̣n lành được chăng!
Tơ hồng Nguyệt lăo khéo dăng
Yêu nhau mỗi ngả mỗi đằng bơ vơ
Lệ tương tư nhỏ hững hờ
V́ t́nh lạc bước giang hồ t́m Trinh
Khoá son nàng khép cửa ḿnh
Bơ vơ lều quán, mặc t́nh phấn hương
Buồn thay môi đỏ má hường
Đớn đau phận liễu gặp phường lưu manh
Đêm qua lạc chốn lầu xanh
Tiền ăn không đủ, nàng đành bán thân
Khách đầu họ Mặc tên Cân
Quê vùng Hà Bắc, vốn dân đào vàng
Nàng rằng: “Số kiếp phụ phàng
“Tấm thân đành để khách làng chơi hoa
“Thiếp không dám lấy tiền boa
“Chỉ mong quân tử mát xoa [39] nhẹ nhàng”
Khách rằng: “Khi tối chọn hàng
“Bao người ta chỉ thấy nàng là ưng
“Giờ đây người lạ t́nh dưng
“Trải vài ba cuộc tưng bừng ái ân
“Chốc mà khăng khít t́nh thân”
Nói xong khách tự cởi quần thoát y
Đứng lên múa khúc Điêu Ly [40]
Dáng quay nhịp bước tinh vi vô cùng
Linh San thoạt cũng hăi hùng
Sau cao hứng - đứng dậy cùng múa đôi
Mặc cho nước chảy bèo trôi
Thân trần lấm bụi tắm rồi lại trong
Khi d́u dặt, lúc thong dong
Khi ngoáy mông hạc, lúc cong lưng ngà
Giương ṿi ong hút nhuỵ hoa
Cả đêm mật ngọt trào ra ba lần
*****
Trinh Tùng từ bữa thoát thân
Giang hồ lưu lạc bước chân điêu tàn
Bao ngày cỏ đệm sương màn
Bao ngày không được truy hoan lần nào
Bao ngày đói khát cồn cào
Tủi thân ngẫm nghĩ lệ trào bờ mi
Đường dài lầm lũi chân đi
Một chiều lạc bước dừng chi bên đàng
Non tây chợt thấy cửa hang
Bên trong thấp thoáng một nàng áo xanh
Trinh mừng, hỏi chuyện loanh quanh
Ngâm thơ gạ gẫm yến oanh giải sầu
Rằng: “Đời băi bể nương dâu
“Bất công giả dối biết đâu mà lường
“Chỉ c̣n chăn gối yêu thương
“Xin nàng qua hết đêm trường cùng ta”
Nàng cười: “Rơ thật đào hoa
“Đang tâm ân ái bà già này chăng
“Sức trai dù khoẻ dù hăng
“So ra kinh nghiệm chẳng bằng ta đâu”
Nói xong e lệ ngẩng đầu
Trời ơi, nhăn nhúm tóc câu da mồi!
Trinh run rẩy bước giật lùi
Trượt chân ngă ngửa dưới đùi lăo nhân
Kêu rằng: “Cao thấp chưa phân
“Nhưng xem tuổi tác có phần so le
“Dẫu là giao bái [41] phu thê
“Vẫn cần hợp tuổi, hợp quê, hợp t́nh
“Tiểu nhân vốn kẻ hậu sinh
“Dám xin tiền bối rộng t́nh xót thương”
Cười rằng: “Anh rơ vô lương
“Hỏi xem ai gạ lên giường trước ai
“Đă yêu đừng kể gái trai
“Đừng so tuổi tác, đừng nài non tơ”
Trinh nghe chợt tỉnh cơn mơ
Dục t́nh đạo lư bấy giờ mới thông
Hai người ân ái thong dong
T́nh dù đầu bạc răng long vẫn t́nh...
Bâng khuâng cơn mộng ba sinh
Sáng ra Trinh bỗng giật ḿnh nh́n quanh
Tênh hênh giữa băi cỏ xanh
Nào đâu động ngọc, lăo t́nh nào đâu
Một ḍng suối chảy khe cầu
Một làn sương tựa khói sầu nhẹ vương
Cảnh như ly khúc Tiêu Tương [42]
T́nh như chinh phụ đêm trường ngóng ai...
Chợt nghe cộm dưới quần dài
Móc ra pho sách cùng hai túi vàng
Một tờ thư gấp gọn gàng
Nét thần tiên thảo mấy hàng buông lơi
Viết rằng: “Chót lưỡi đầu môi
“Yêu như nước chảy sông trôi mới là
“Dục t́nh tràn khắp thiên hà
“Âm dương tụ lại, tuyết hoa dồn vào
“Yêu nhau trinh bạch thanh cao
“Yêu nhau như thể khát khao sinh tồn
“Yêu nhau bằng cả tâm hồn
“Yêu nhau bằng mắt, bằng lưng, bằng tay
“Yêu cho mặn ngọt chua cay
“Yêu cho sóng cuộn, trời đầy băo giông
“Yêu dài xuân hạ thu đông
“Người hơn cầm thú, yêu không có mùa [43]
“Yêu nhau lăn lóc mây mưa
“Yêu nhau, to mấy cũng vừa cũng xinh...
“Khá khen trẻ đă có kinh
“nghiệm yêu đương với làm t́nh giỏi ghê
“Đêm qua tỏ mấy ngón nghề
“Quả là sức đỉa máu dê hơn người
“Bạc vàng, bí kíp tặng rồi
“Công danh sự nghiệp một buổi mà nên”
Trinh mừng, lạy địa vái thiên
Rằng xin ráng sức cơ duyên đạo t́nh
Sách kia nh́n lại nguyên h́nh
Tiêu đề ghi rơ: “Dục t́nh cẩm nang”
Càng xem càng thấy xốn xang
Càng xem càng hiểu, đạo càng tinh thông
Bẩy mươi hai thế phượng rồng
Suy tư từng chữ thuộc ḷng từng chương
Đoạn bày bôi phấn thoa hương
Đoạn bàn thảo dược cường dương bổ tỳ
Đoạn lưu ư cách đứng đi
Cách xoa, cách vuốt, cách di, cách sờ
Cách đàn hát, cách ngâm thơ
Cách làm nũng nịu, cách vờ vấn vương
Hiểu thêm bao cách phấn hương
Biết thêm bao kiểu âm dương giao hoà
Ngày ngày ngẫm nghĩ gần xa
Đêm đêm rèn luyện tay hoa cho rành
Ba năm thấm thoắt trôi nhanh
Dục công cái thế chàng đành hạ sơn
Từ khi chép vượt Vũ môn [44]
Tiếng lành truyền rộng, tin đồn lan xa
*****
Xuân về đào lại nở hoa
Con gái môi thắm nước da mịn màng
T́nh yêu căng nhựa tuôn tràn
Hồn si run rẩy cung đàn chơi vơi
Chiều xuân mưa bụi rơi rơi
Ngọc Hồ bất chợt thấy đời buồn tênh
Từ ngày thất tiết cứu Trinh
Giao hoan chưa thoả nhân t́nh đă xa
Nhớ người lệ nhỏ, châu sa.
V́ t́nh mắc tội, mẹ cha mắng rày
Ngẫm đời toàn những đắng cay
Liều thân cũng định ra tay đôi lần
Ngặt v́ c̣n đủ song thân
Ngặt v́ chữ hiếu ngàn cân chưa tṛn
Ngặt v́ tuổi hăy c̣n son
Ḷng c̣n hừng hực, t́nh c̣n muốn yêu
Những khi gió sớm mưa chiều
Một lần thoả ước nguyện nhiều lần thêm
Những khi chăn ấm đệm êm
Nơn nà trằn trọc canh đêm trải dài
Những khi xem ảnh nghe đài
Khoả thân nàng lại vật nài nhớ Trinh
Đời vui sướng nhất chữ t́nh
Buồn đau nhất cũng chỉ ḿnh chữ yêu
Một hôm thả gót phiêu diêu
Trên bờ đê ngắm cánh diều chơi vơi
Ngọc Hồ bỗng thấy một người
Mắt đưa lúng liếng, miệng cười làm thân
Tự xưng họ Mặc tên Cân
Muốn cùng giao hợp một lần cho quen
Rằng: “Đừng câu nệ nhỏ nhen
“Xin nàng mở khoá rút then cho rồi
“Chân đê chiều tối không người
“Cỏ xanh làm gối gió trời làm chăn
“Chung Lăng chén tiễn [45] mấy lần
“Gối chăn phút chốc thành thân vô cùng”
Ngọc Hồ nổi giận đùng đùng
Định dang tay tát vỡ tung mặt dầy
Nào ngờ khách quá nhanh tay
Luồn ḿnh cúi xuống tóm ngay tuyết đào
Một tay khách giữ đôi phao
Tay kia luồn dưới yếm đào thoả thuê
Nàng như hoa đẹp chân quê
Gặp phường ong bướm đê mê rụng rời
Nh́n Cân ngọc diện sáng ngời
Thôi đành ḷng thử buông lơi cầm chừng
Hơi thở gấp, mặt đỏ bừng
Mắt huyền nhắm chặt lệ rưng đôi hàng
Môi hơi hé mở dịu dàng
Rung rung bồng đảo mang mang hạ đài
Cân chưa kịp cởi quần dài
Chợt nghe tiếng quát bên tai ầm ầm:
“Khéo sao chọn chỗ gian dâm
“Ngang nhiên trai gái trao thân giữa đường!”
Ngọc Hồ tái xám má hường
Chuyện đà lộ tẩy c̣n chường mặt ai
Vết nhơ trước một nay hai
Liều thân thác xuống Tuyền Đài [46] cho xong
Nghĩ rồi nhảy vọt xuống sông
Nước đen [47] lờ lững một ḍng buồn tênh
Cân c̣n nằm ngửa tênh hênh
Đă nghe tiếng sóng dập dềnh xa xa
Xót thương lệ tự chảy ra
Mối ân t́nh ấy thôi đà kiếp sau
Quan Tư Đồ quá đớn đau
Chưa lời sinh biệt đă câu tử ĺa
Vừa thương con gái tái tê
Vừa sai lùng bắt Cân về tống giam...
Trên đời lắm chuyện trái ngang
Ngọc Hồ trôi đến B́nh Khang th́ dừng
Một bà lăo sống ven rừng
Thấy nàng c̣n sống vui mừng khôn nguôi
Thân già một bóng đơn côi
Từ nay có đứa con nuôi, đỡ buồn.
*****
Trường giang sóng vỗ dập dồn
Dân chài tay kéo lưới dồn cá xa
Chợ chiều họp bến Hoàng Hoa [48]
Bán mua tấp nập kẻ ra người vào
Một thanh niên rơ to cao
Thịt săn cuộn chắc, lông mao rậm dày
Phùng môi, trợn mắt, dang tay
ầm ầm thét lác giữa ngay chợ chiều
Một nàng con gái mỹ miều
Yếm đào xộc xệch váy điều so le
Khuôn mai đầy vẻ tái tê
Thân ngà run rẩy, mặt nghê bơ phờ
Trinh đang dạo bước thẩn thơ
Giữa đường gặp chuyện ngẩn ngơ bật cười
Rằng: “Trông cơ bắp tuyệt vời
Mà sao bụng dạ hẹp ḥi tiểu nhân”
Thanh niên tức giận vô ngần
Sẵn đao giắt ở cặp quần, rút ra
Trinh cười: “Sống chết chẳng qua
“Sống là mộng ảo, chết là gió bay
“Đời người ngắn một gang tay
“Sống sao cho khỏi dứt day tâm hồn
“Việc ǵ cả giận mất khôn
“Nam nhi ai lại đánh lộn nữ nhi...”
Thanh niên biến sắc tức th́
Vội co đôi cật [49], vội qú đôi chân
Dập đầu: “Khẩu khí cao nhân
“Đem so giọng lưỡi phàm trần khác xa
“Đệ con nhà đại phú gia
“Tuổi là hăm bốn, hiệu là Thẩm Du
“Say sưa phim ảnh dâm thư
“Thanh lâu, kỹ viện thân như người nhà
“Trời sinh vốn khiếu giăng hoa
“Lại cho của ấy gấp ba người thường
“Đêm ngày thưởng nguyệt đùa sương
“ăn chơi có tiếng nhất phường Đồng Xuân
“Bữa nay tương kiến cao nhân
“Mới hay danh tiếng xa gần gió mây
“Đệ xin bái lạy làm thầy
“Xin theo học đạo, tối ngày có nhau”
Trinh rằng: “Dầu trước dầu sau
“Cũng từ mang nặng đẻ đau mà thành
“Cũng rồi một nắm cỏ xanh
“Đệ đừng câu nệ chức danh làm ǵ”
Du rằng: “Dạ đă tạc ghi
“Bấy lâu hư hỏng cũng v́ vô duyên
“Tơ thừa xin chút chân truyền
“Gối chăn sành điệu, thần tiên khác nào”
Trinh rằng: “Dục học thâm cao,
“Cho ra t́nh nặng, nhận vào ân sâu
“Kim đâm vào thịt th́ đau
“Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời
“Anh hùng dũng mănh tuyệt vời
“Cũng là nhỏ bé trong môi nhân t́nh
“Thiên tài trác tuyệt thông minh
“Cũng là ngờ nghệch bên ḿnh mỹ nhân...”
Thầy tṛ ư hợp t́nh thân
Say sưa đàm đạo đến gần nửa đêm
*****
Heo may nhuộm lá vàng thêm
Ĺa cành gió thổi xuống thềm thanh lâu
B́nh Khang quen lối vó câu
Dập d́u công tử giải sầu ca nhi
Bao năm chôn gói xuân th́
Một đêm biết mấy người đi kẻ về
Ngỡ ngàng gió nội hương quê
Tao nhân đâu dám ngẫm về tà dâm
Chị em kỹ nữ đồng tâm
Ngón nghề thi hoạ sắt cầm đều hay
Chiều thu gió mát hây hây
Linh San tiếp khách gốc cây Đinh hoàng
Khách rằng: “Trước lúc đồng sàng
“Xin cho nghe một bản đàn Nam Quân [50]”
Linh San chậm răi khoả thân
Ôm đàn gẩy khúc Vũ Tần Phong Hoa [51]
Tiếng vui rạo rực gần xa
Tiếng buồn li biệt Bá Nha, Tử Kỳ [52]
Tiếng nghẹn ngào buổi phân ly
Tiếng hoan lạc phút vu qui kéo dài
Tiếng cao réo rắt tai ngoài
Tiếng trầm u uẩn ngân dài tai trong
Ngực căng ép hộp đàn cong
Nhũ hoa nén lại núm hồng rung rung
Tay măng khéo léo lạ lùng
Ngón dài khoan nhặt từng cung phím hờ
Khách nghe ḷng những ngẩn ngơ
Ngẫm rằng: “Bốn khúc bao giờ gẩy xong?”
T́nh càng chờ đợi càng mong
Càng khêu gợi những đường cong mỹ miều
Mặc ḷng, nhạc vẫn phiêu diêu
Mà trăng dần sáng, bóng chiều dần tan
Tay thon vẫn mải mê đàn
Nàng như quên cuộc truy hoan sắp rồi
Khách bèn vừa đứng vừa ngồi
Vừa nghe, vừa ngắm, vừa cười, vừa rên
Bao nhiêu đau đớn ưu phiền
Theo ḍng nhạc khúc chảy liền ra sân
Trên làn da mịn trắng ngần
Có hơi lưu thuỷ phù vân đôi ḍng...
Canh ba nàng gẩy đàn xong
Vườn khuya bóng lẻ tiếng thông ŕ rào
T́m quanh khách thấy đâu nào
Tiền boa đă kẹp sẵn vào sách thơ
*****
Một ngày quán chủ bước vô
Rằng: “Đây tân nữ Ngọc Hồ mới qua
“Nhờ chị em giúp gần xa
“Ngón nghề truyền hết mới là tri âm...”
Một nàng áo vải quần thâm
Sắc xuân mơn mởn ngang tầm Linh San
Mắt nai hoen lệ chứa chan
H́nh dong thây lẩy, dung nhan bơ phờ
Linh San nhác thấy Ngọc Hồ
Chị em run rẩy ôm vồ lấy nhau
Nửa mừng rỡ, nửa tủi đau
Trớ trêu Hợp Phố tụ châu [53] chốn này
Ngọc Hồ rơi lệ giăi bày
Căn nguyên câu chuyện từ ngày cứu Trinh:
“Liều thân tự tử một ḿnh
“Rồi bà lăo vớt nên t́nh mẹ con
“Thương yêu bền nghĩa keo sơn
“Ruột già thân thiết c̣n hơn người nhà
“Bốn mùa thấm thoắt trôi qua
“Lên cơn hen cấp lăo bà ra đi
“Vay tiền trả nghĩa tử ly
“Lo tṛn đạo hiếu nàng đi bán ḿnh...”
Linh San thổn thức tâm t́nh
Chọn lời an ủi linh tinh một hồi
Rằng: “Em tới chốn đây rồi
“Bẽ bàng cứ gạt lệ cười là xong”
Thời gian cách mặt xa ḷng
Ngọc Hồ quen chuyện bướm ong đi về
Dục t́nh nàng vốn đam mê
Dẫu là tủi hận chẳng hề oán than
Khách chơi thù tiếp nhẹ nhàng
Nghề chơi tỏ được muôn vàn lối hay
Cuộc chơi giữ trọn đắm say
Khách về lưu luyến vơi đầy pḥng loan
Sông dài trôi nổi thuyền lan
Buồn vui gửi lại tiếng đàn câu thơ
*****
Từ khi trốn lệnh Tư Đồ
Mặc Cân ch́m nổi giang hồ lênh đênh
Chông gai dặm bước gập ghềnh
Nhiều hôm trăn trở buồn tênh khóc thầm
Thân trai cường tráng đa dâm
Mộng t́nh bí bách sầu câm nghẹn lời
Tay trơn bụng đói ră rời
Đói t́nh c̣n khổ bằng mười đói ăn
Một đêm đương lúc sáng trăng
ánh vàng nhuộm cỏ sương giăng mịt mùng
Cân đang năo dạ năo ḷng
Sầu thơ muốn phát từ trong ra ngoài
Lều tranh cửa đóng then cài
Đột nhiên thơm nức hương nhài lâng lâng
Một nàng thiếu nữ khoả thân
Nơn nà như ngọc trắng ngần như hoa
Mịn màng tươi mát thịt da
Đùi thon mỹ lệ nhũ hoa điểm hồng
Chỉ hiềm thấp thoáng sau mông
H́nh như có một chùm lông rất dài
Quả nhiên đuôi mọc ra ngoài
Thoạt trông đă biết là loài hiếu dâm
Mặc Cân chưa kịp định tâm
Đă nghe hồ nữ th́ thầm bên tai
“Đêm nay một gái một trai
“Xin chàng hăy thử ra oai xem nào”
Cân nghe xúc động dạt dào
Hồ ly th́ có khác nào gái tơ
Ngẫm rồi hắng giọng đọc thơ
Vừa tuôn ư ngọc, vừa sờ thoả thuê
Hồ ly thích chí đê mê
Miệng cười lơi lả, thạch kê [54] ngoáy tṛn
Điêu Ly vũ điệu mê hồn
Cân cùng hồ nữ lưng dồn tay đưa
Sải chân theo nhịp mây mưa
Vừa xoay vừa cởi áo thừa quần trong
Ngoài vườn mưa nhỏ long tong
Trong nhà t́nh thuỷ đôi ḍng chảy ngang...
Canh tư gà bỗng gáy vang
Hồ ly thỏ thẻ oanh vàng bên tai:
“Tuy rằng vừa lớn vừa dài
“Vừa to cơ bắp, vừa tài Điêu Ly
“Nhưng xem ra chốn Bạch mi
“Một ḿnh thoả nguyện c̣n ǵ gối chăn
“Chàng nên học đạo vài năm
“Bữa mai là đúng ngày rằm tháng ba
“Đợi khi nắng khuất bóng tà
“Trinh Tùng chàng nhớ chạy ra nhận thầy...”
Dứt lời nàng vội biến ngay
Lông đuôi vừa rụng bám đầy chăn hoa
*****
Trinh Tùng nhân tiết tháng Ba
Cùng Thẩm Du dạo bước qua ngơ Đào
Xảy đâu thấy một anh hào
Mặt mày tuấn tú chân cao lưng dài
Thấy Trinh bước đến vái dài
Rồi rung đùi nhẩy múa bài Điêu Ly
Miệng cao giọng khúc Xuân Qui [55]
Tiếng ca xuất quỉ, dáng đi nhập thần
Trinh Tùng không chút ngại ngần
Quần đùi áo lót dần dần cởi ra
Nhún chân theo nhịp năm ba
Quay cuồng vũ điệu Tố Nga đồng sàng
Chàng kia đứng lặng bàng hoàng
Thẹn thùng nước mắt đôi hàng long lanh
Rằng: “Bấy lâu chỉ nghe danh
“Đâu ngờ tài lực tinh anh vô ngần
“Tiểu nhân họ Mặc tên Cân
“Ḷng thành năm tấc xin dâng theo hầu
“Dặm trường tiếp nối vó câu
“Quyết không quản ngại rừng sâu núi dài”
Trinh cười: “Đệ nói chẳng sai
“Mỗi người chỉ thạo một vài tuyệt chiêu
“Sức ṃn tài lẻ phiêu diêu
“Một thân lập nghiệp xem chiều hơi khoai
“Sao bằng sát cánh kề vai
“Thầy tṛ dồn sức chí trai tung hoành
“Hữu duyên tương ngộ đă đành
“Vô duyên thiên lư cũng thành tri âm”
Thẩm Du nắm chặt tay Cân
Rằng: “Gặp nhau mới một lần đă yêu
“Đồng môn, đồng giới, đồng liêu
“Từ đây huynh đệ sắt tiêu [56] đồng ḷng”
Mặc Cân xúc động vô cùng
Đầm đ́a nước mắt đôi ḍng chảy xuôi
Thề rằng: “Ghi nhớ khôn nguôi
“Thân này xin gắng một buổi báo ân”
Từ khi có được Mặc Cân
Trinh Tùng như hổ thêm chân thêm đầu
Như rồng thêm cánh thêm râu
Oai phong giữa chốn thanh lâu nhà hàng
Sáng ôn lư thuyết đàng hoàng
Chiều chiều lại tới B́nh Khang thực hành.
*****
Một lần gió mát trăng thanh
Thầy tṛ ba kẻ xuất hành chơi đêm
Tiếng ve rên rỉ buồn thêm
Sương sa đọng những hạt mềm trong veo
Người đi bóng đổ trăng theo
Cây buồn xao lá suối reo ŕ rào
Hoa đêm hương toả ngạt ngào
Ngỡ như hương phấn má đào tiên nga
Bỗng nghe tiếng hát từ xa
Nửa như tiếng thở, nửa là tiếng rên
Từng cơn ai oán ưu phiền
Ai nghe cũng phải bật lên khóc thầm
Thầy tṛ kinh ngạc dừng chân:
Dưới trăng trắng nơn khoả thân hai nàng
Cân, Du định tới liên sàng
Trinh cười ngăn lại: “Vội vàng mà chi
“Rơ là uẩn khúc điều ǵ
“Xem ra oan khuất xuân th́ cả đôi”
Nói rồi hắng giọng liếm môi
“Hai nàng cho hỏi đôi lời được chăng?”
Giật ḿnh ôm kín ngực măng
Hai nàng kinh hăi bàng hoàng ngoái trông
Thẹn thùng khép nép đôi mông
Đột nhiên chết lặng. Thật không ai ngờ!
Ba thầy tṛ cũng sững sờ...
Dưới trăng tỉ muội Ngọc Hồ, Linh San!
Trinh Tùng lệ nhỏ chứa chan
Lại gần gh́ xiết hai nàng vào tay
Nụ hôn kèm cả đắng cay
Cả thương xót lẫn vơi đầy nhớ nhung
Phút đoàn viên thật lạ lùng
Hai nàng cảm động rưng rưng nghẹn ngào
Nước đâu từng đợt tuôn trào
Hương t́nh ngát toả dạt dào từng cơn
Trinh rằng: “Ta vẫn nghe đồn
“Hai nàng bày bán thịt lợn đâu đây
“Nhớ t́nh chăn gối mưa mây
“Vào B́nh Khang hỏi mấy ngày chẳng ra
“Tưởng rằng bướm đă bay xa
“Trách ḿnh phận bạc, ngẫm mà vô duyên
“Nay Lưu Nguyễn lại gặp tiên
“Thật là thoả những ước nguyền bấy lâu”
Hai nàng thổn thức lệ châu
Nhắc từng chuyện cũ buồn đau thế nào:
“Kiếp hồng nhan, phận má đào
“Lỡ chân cùng lạc bước vào B́nh Khang
“Ngỡ đường hoan lộ thênh thang
“Đâu hay sỏi ngọc, thau vàng mông lung
“Phường khinh bạc lắm như sung
“Chính nhân quân tử muốn lùng chẳng ra
“Bàn đi tính lại đêm qua
“Chị em quyết bỏ trốn xa vũng lầy
“Thoát rồi thoả chí gió mây
“Xé tan y phục mừng ngày thái lai
“Ông trời có mắt chẳng sai
“Nay duyên kỳ ngộ, đây bài hoàn lương
“Từ rày đắm đuối yêu thương
“Thuỷ chung dù có phong sương dăi dầu”
Mặc Cân bước tới cúi đầu
Cố nhân t́nh cũ nhận nhau một hồi
Rằng: “truân chuyên đă qua rồi
“Từ nay loan phượng kề môi ấp ḷng
“Từ nay chắp mối tơ hồng
“Nối t́nh dang dở bến sông hôm nào...”
Thẩm Du e thẹn định chào
Nhưng v́ thương cảm nghẹn ngào lệ rơi
Hồi lâu không thốt nên lời
Miệng hoa nở một nụ cười ngô nghê
Tay cầm vạt áo vân vê
Lát rồi cất giọng tái tê ôn tồn
“Vẫn nghe danh nổi như cồn
“Bữa nay mới được thấy mặt giai nhân
“Quả là quyến rũ vô ngần
“Mịn hơn hoa hậu, tiểu nhân xin thề...”
Lời yêu trao đổi chán chê
Lệ thương nhỏ ướt dầm dề cỏ xanh
Trinh rằng: “T́nh cũ chân thành
“Hăy cùng ca khúc đồng thanh liên sàng”
Năm người phấn khởi hân hoan
Yêu nhau dưới ánh trăng vàng lung linh
Năm thân chung một thể h́nh
Năm hồn hoà một khối t́nh bao la
Tay chân lẫn lộn thịt da
Này là lá thắm, này là cỏ non
Này là ngơ hẻm cuối thôn
Này là đại thụ dập dồn phong ba
Này là nhũ ngọc tuyết hoa
Này là suối ngọt chảy ra từng ḍng...
Cuộc yêu kéo đến rạng đông
Yến oanh rũ cánh tỉa lông một hồi
T́nh c̣n vương vấn đầu môi
Dục c̣n khắc khoải đầy vơi trong ḷng
Năm người xuống tắm suối trong
Rồi lên nằm giữa cánh đồng nghỉ ngơi
Trên cây chim hót vang trời
Cỏ hoa rực nắng, mây trôi lững lờ
Mấy nhành liễu rủ lơ thơ
Bướm vàng xao lượn như mơ, dập dồn...
________________________________________
Thay lời kết
Thật ra tác phẩm chưa dừng ở đây – cảnh đoàn viên của năm nhân vật chính, mà c̣n có đoạn kết với chừng hai, ba trăm câu thơ, lời lẽ uyển chuyển sâu sắc, ư tứ khiêm nhă diệu ảo. Hiềm nỗi lúc ông chú đẻ ngâm đoạn này cũng là lúc bản ngă cùng giai nhân cao hứng giật ḿnh, nên đột nhiên thi mạch trở nên hỗn độn mơ hồ không thể nắm bắt được.
Sau này trong nhiều đêm đông giá lạnh, mưa phùn rả rích, bản ngă ân hận nghẹn ngào v́ sự giật ḿnh không đúng lúc, thắp bạch lạp ngồi vắt óc gắng nhớ lại từng lời vàng ư ngọc. Than ôi thẩy đều là vô ích. Vài lần bản ngă chèo thuyền ngược ḍng Canh La về thượng nguồn, mong t́m lại được dấu tích cố nhân. Hỡi ôi bóng người xưa như hạc nội mây ngàn, phiêu diêu biết nơi nao mà t́m.
Cũng đôi lần bản ngă liều thân bắt chước lối hành văn, vận dụng tính logic của mạch truyện mà cố bịa ra một đoạn kết cho hoàn chỉnh, kiểu như thế này:
“Để cho nhân loại trường tồn
Ông xanh kia ghép thịt hồn với nhau
Thế rồi măi măi về sau
Gái trai liên tục sướng - đau v́ t́nh...”
Hoặc như:
“Yêu nhau muôn sự ở hồn
Yêu nhau chẳng kể là khôn hay dài (dại)
Yêu nhau chẳng kể ngày mai
Trời sinh hồn – xác miệt mài yêu nhau...”
Nhưng đều cảm thấy chúng dớ dẩn, quê mùa, kệch cỡm và trống rỗng, nếu ghép vào hẳn sẽ xúc phạm đến giá trị của nguyên tác lắm lắm. Thật giống như khi ca sĩ nửa mùa HK định viết thêm chương cuối cho bản “Giao hưởng hành khất” của Phrystomum, điêu khắc gia nghiệp dư TS muốn tái tạo lại bắp chân cho tượng thần Ethasiar ở Lantica, hay đơn giản hơn, giống như ông QS đ̣i bỏ hành đập trứng vào bát phở chay – món đặc sản gia truyền của nhà họ Bàn này vậy.
V́ thế mà bản ngă trước xin độc giả lượng thứ cho sự thiếu sót, sau đành nhớ đến đâu ghi lại đến đó, chỉ dám chú giải thêm dăm ba câu ngờ nghệch, chứ tuyệt nhiên không dám sửa vào nguyên tác dù là một chữ. C̣n đoạn kết quyết để ngỏ đó, ngơ hầu dành cho độc giả, mỗi người đều có một nhăn quan về chuyện pḥng the, tự suy ngẫm mà phán đoán cho riêng ḿnh một kết cục.
Ngoài ra, nếu ai đó may mắn t́nh cờ bắt gặp một căn nhà sàn giữa chốn thâm sơn cùng cốc nơi thượng nguồn sông Canh La, bên trong có ông chú đẻ đang cao giọng ngâm thơ cùng một nàng con gái xinh đẹp ḿnh vận độc chiếc áo pun trắng ngắn tay màu cam, th́ xin làm ơn chuyển hộ bản ngă lời chào trân trọng tới ông chú đẻ và nụ hôn cho giai nhân, và đặc biệt đừng quên photocopy hay chép lại giùm đoạn kết để bổ khuyết cho tác phẩm vốn dĩ đă rất hoàn thiện này.
Trinh Tùng Truyện
Lời tựa
Đầu năm Giáp Sửu bản ngă nhân chuyến công du thượng nguồn sông Canh La có tranh thủ dạo gót vào rừng lấy chút khí xuân. Tiết trời mát mẻ, gió hây hây, lác đác khắp một vùng đồi núi sơn cước là những tiếng thú t́m đàn, tiếng chim gọi bầy. Những thảm cỏ xanh rờn nằm dài trong nắng, thân ngọn đẫm sương run run căng tràn nhựa sống. Những cây liễu tha thướt như những ngón tay gầy xoè ra mà mơn trớn và ve vuốt bầu trời [1]. Phong cảnh thật chẳng khác ǵ chốn thần tiên, vừa hữu t́nh vừa vô ư.
Mải đắm ḿnh vào thiên nhiên mà không biết trời tối lúc nào, đến khi chợt tỉnh th́ vầng trăng đă lấp ló đầu non, trải những ánh vàng lên khắp thảm rừng trước mặt. Chợt mang mang một cảm giác Liêu trai, một nỗi sợ mơ hồ, run rẩy mà đê mê thích thú. Quả nhiên một nàng con gái vô cùng nhan sắc, tóc vấn trâm cài, ḿnh vận độc chiếc pun trắng ngắn tay màu cam tha thướt bước ra từ khoảnh rừng trước mặt. Nàng ngạc nhiên v́ có kẻ giữa đêm khuya dám lang thang nơi thâm sơn cùng cốc, đoạn nắm lấy tay cười khanh khách mà kéo về nhà, kẻo con ma rừng làm hại.
Nhà nàng là một căn nhà sàn trên một ngọn đồi, không tiện nghi nhưng ấm cúng, gia tài chỉ có bộ dàn Karaoke bọc da báo là có đôi chút giá trị. Trong lúc nàng pha cà phê đăi khách bản ngă buồn tay giở mấy cuốn sách đầu giường, thấy toàn là Hendreas Bollean, Jean Meadaux với Trương Nhũ Hoa, cảm thấy khâm phục vô cùng. Lát sau có ông già râu tóc bạc phơ ghé về, nàng giới thiệu là ông chú đẻ. Ông già tỏ ra rất hiểu biết tuy rằng hơi vô duyên, rằng ông bỏ ra 12 cây để mua quả đồi gần 2 hecta và dựng căn nhà sàn để nghỉ cuối tuần, cũng là để sau này về hưu làm chốn điền viên, chăm vài gốc vải, nuôi mấy con gà.
Uống tách cà phê, nghe ông già kể chuyện thời hoàng kim. Nàng xem chừng buồn ngủ, chốc lại dụi mắt, miệng ngáp liên tục. Câu chuyện về thời hoàng kim của ông đă kéo dài từ quá khứ lên hiện tại rồi hướng thẳng tới tương lai. Cảm giác không thời gian trở nên lẫn lộn. Nàng gục đầu trên đi văng ngủ, mắt chớp chớp duyên dáng. Ông già kể về thời trai trẻ chinh chiến, một đêm ngủ với ba bốn người, mà người nào cũng ngủ say, bản thân ông cũng ngủ say. Bản ngă cũng chuẩn bị ngủ say, lấy tay che miệng ngáp. Ông già chừng biết ư, nói: “Chủ nhà đăi khách là muốn khách thưởng văn. Nay văn xuôi đă không vào th́ xin thắp nhang mà đọc văn vần vậy”. Nói đoạn bèn với tay trong đống sách báo dưới sàn nhà, lấy lên một cuốn vở nham nhở b́a ép plastic,
cất giọng đọc. Nàng con gái cũng đă bừng tỉnh, thấy ông chú đẻ đọc thơ th́ đột nhiên lao tới ôm gh́ lấy bản ngă mà hôn.
Bản ngă vốn thích thơ, nay lại vừa được nghe giọng ấm ngâm nga, vừa được má ấp miệng kề với giai nhân tuyệt thế th́ lấy làm thoả thích vô cùng, lưỡi như nếm được từng câu, tay như sờ được từng ư, c̣n tâm quả nhiên thuộc ḷng từng chữ. Ông già đọc hết bài thơ cũng là lúc có tiếng gà eo óc gáy, bản ngă bỗng rùng ḿnh dụi mắt, thấy đang nằm tênh hênh dưới một căn nhà sàn bỏ hoang, đầu gối lên một mảnh da báo rách bươm, xung quanh cỏ lác mọc cao quá rốn, nên lấy làm kinh sợ vô cùng. Duy có bài thơ là vẫn nhớ như in từng câu từng chữ, bèn về nhà lấy giấy hồng điều chép lại. Thấy thật là tuyệt tác, hiếm có xưa nay.
Bài thơ dài hơn ngàn câu nhan đề là “Tán tương ti tuyệt tác truyện”. Sau này khi bản ngă biên soạn lại lấy tên nhân vật chính mà đổi thành “Trinh Tùng Truyện” cho ngắn gọn và dễ hiểu. Lời lẽ cổ văn đơn sơ, thể loại dân dă lục bát, nội dung ca ngợi nghệ thuật dục t́nh.
Về sau nhân lúc cao hứng có lấy bản thảo đưa cho nhà thơ H, nhà văn B, lập tŕnh viên L, hoạ sĩ M, tiến sĩ hoá sinh G, nhạc sĩ V... xem qua một lượt. Tất cả bọn họ đều lắc đầu ngảnh mặt bĩu môi nhíu mày, nhẹ th́ phê là cợt nhả tầm thường, là không vần không ư, nặng th́ mắng là bậy, là bẩn, là vô văn hoá, là phi đạo đức... Bản ngă lúc đó cũng hoang mang không hiểu vàng thau thế nào, nhưng nhớ lại giọng đọc của ông chú đẻ và nụ hôn giai nhân hồi nào thấy kỳ lạ không thể bỏ qua mà quyết tâm khảo cứu. Quả nhiên ghi lại được nhiều điển cố làm chú thích, làm cho mạch truyện trở nên minh bạch cuốn hút. Càng về sau càng thấy hứng thú vô cùng.
Mất hơn 152 năm khảo nghiệm nghiêm túc, lại nhờ có tiên sinh họ Quách một mực động viên khích lệ nên cuối cùng bản ngă mới dám soạn thảo toàn văn trên máy vi tính, in laser vài bản tặng bằng hữu thân thuộc đọc chơi. Nếu chẳng may câu chuyện lọt tới tay những người có đạo đức đoan chính, thích rạch ṛi trắng đen, lại hay câu nệ phải trái hoặc chưa từng tơ tưởng đến chuyện trai gái th́ xin vứt sách rửa tay, bỏ qua như chưa hề trông thấy, được như thế th́ bản ngă cảm tạ lắm lắm.
Tiết Kim miêu, chiều Hạ vũ, Thiên niên kỷ thứ 2.
TRINH TÙNG TRUYỆN
*****
Ngày xuân vạn vật truy hoan
Nhẩn nha tới trấn B́nh Khang [2] vui vầy
Chốn xưa ngọc đống hoa đầy
Đàn Tinh [3] trùng phím, cung dây hững hờ
Thơ hay ở chỗ bất ngờ
Người hay ở chỗ đêm mơ xuất t́nh
Rằng xưa ở chốn đế kinh
Có nhà hiền triết họ Trinh tên Tùng
Đức th́ ngôn hạnh công dung
Thi kỳ nhạc hoạ kiếm cung đều tài
H́nh long ẩn, dáng hoa đài
Râu ba tấc rậm, lông dài tám phân
Dương hoàn viên đại kỳ lân
Cặp tay như hổ cặp chân như mèo [4]
Trinh Tùng thuở nhỏ c̣n nghèo
Sống cùng cha mẹ bên đèo Mai Hoa [5]
Một ḷng thờ mẹ kính cha
Sáng vào kiếm củi, tối ra đánh giầy
Thong dong bạn với gió mây
Hươu nai giúp thịt, cáo cầy mua vui
Gia tài một chiếc thuyền mui
Một cây đàn mộc, một gùi sách thơ
Khi buồn mộng tưởng vẩn vơ
Gẩy đàn vài khúc, đọc thơ mấy bài
Khi nhàn nghiên bút miệt mài
Những khi cao hứng múa vài đường côn
*****
Có người con gái cùng thôn
Cảm thương chàng có trí khôn hơn đời
Một đêm đầy ắp sao trời
T́nh riêng nàng mới thốt lời cùng Trinh
“Chàng ơi thiếp sống một ḿnh
“Ngoài hai mươi tuổi c̣n trinh nguyên này
“Chữ yêu trằn trọc bao ngày
“Hôm nay dâng trọn hai tay cho chàng”
Trinh nghe rất đỗi hoang mang
Rằng: “ơn vân vũ [6] có nàng đoái trông
“Chỉ hiềm có cũng như không
“Trước sau đành phải phụ ḷng Tố nga [7]
“Bến Hà châu [8] có bao xa
“Mà không thoát cảnh kinh thoa bố quần [9]”
Nàng rằng: “Chàng chớ ngại ngần
“Thiếp đây mong được một lần mà thôi
“Quyết sau không hận không đ̣i”
Trinh nghe thầm nghĩ: “Hẹp ḥi làm chi
“Đường đường một đấng nam nhi
“Há đâu bỏ lỡ xuân th́ gái tơ”
Nghĩ rồi quấn chặt người thơ
Thoát tan y phục, sẫm sờ mắt môi
Đài dao sóng dậy từng hồi
Hoa thơm thoả hái, núi đồi thoả trông
Khác nào đâu cảnh tiên bồng
Khác nào ả Chức động pḥng Ngưu Lang [10]
Có người khách sớm sang ngang
Qua đường bắt gặp chàng nàng yêu nhau
Vốn nghề dịch số thâm sâu
Đêm qua lại thấy sao Câu [11] sáng bừng
Ngắm Trinh kỹ, khách cả mừng:
Tinh hoa phát tiết từ lưng đến đầu
Nhẹ nhàng khách tới mé sau
Đưa tay nắm lấy hạt cau phũ phàng
Nàng cười: “Nếu định liên sàng [12]
“Th́ đây cũng chẳng bẽ bàng làm chi
“Cho dù hai bậc tu mi [13]
“Một thân con gái xá ǵ gian truân!”
Khách rằng: “Ta chẳng tiếc thân
“Chỉ lo có kẻ sẩy chân vô t́nh
“Vui chốc lát, hận ba sinh...”
Trinh nghe biến sắc thất kinh dập đầu
“Tiên sinh dạy bảo đôi câu
“Mà hồn giác ngộ ngơ hầu trăm năm”
Khách rằng: “Trăng khuyết lại rằm
“Không vui không hận, không nằm không yêu
“Đời người xem tựa cánh diều
“Không người thả, mặc gió chiều đẩy đưa
“Khối t́nh dầu cũ hay chưa
“Mà càng yêu lắm càng mưa băo nhiều
“Sắc tài tránh nhất tự kiêu
“Phan An, Tống Ngọc [14] mỹ miều mà chi
“Nên chăng đương lúc xuân th́
“Miệt mài đèn sách mà thi Tú tài!”
Tỉnh ra vội mặc quần dài
Khấu đầu lệ nhỏ ra hai ba hàng...
*****
Thoi đưa chốc đă thu sang
Lên kinh trọ học nhà hàng Thuỷ Tiên
Đêm đêm cần mẫn bút nghiên
Ngày buôn hoa quả kiếm tiền nuôi thân
Tài lương đống [15], đức chuyên cần
Kinh nam sử bắc mười phần đă thông
Uyên sâu kim cổ tây đông
Tứ Thư vanh vách, Thất Công [16] lầu lầu.
Làm thơ một bước hai câu [17]
Ngôn như lưu thuỷ, ư hầu cao sơn.
Một chiều thi hứng đương cơn
Rượu ngon một hũ, mẫu đơn một b́nh
Chợt nghe vẳng tiếng cười t́nh
Nh́n ra tha thướt bóng h́nh giai nhân
Tóc mây buông xoă đôi chân
Đỏ hồng gót ngọc, trắng ngần bờ vai
Hương thơm nức toả dặm ngoài
Tuyết lê nhu nhú, h́nh hài thanh tân
Trinh rằng: “Trước lạ sau thân
“Xin đừng e lệ tần ngần mà chi
“Cung thương [18] dẫu chẳng ra ǵ
“Cũng xin đề tặng đường thi một bài”
Rồng bay phượng múa miệt mài
Thoắt đề trên quạt những hai bài liền
Giai nhân cảm kích vô biên
Nguồn thơ lại được tay tiên hoạ vần...
Ḷng thơm ngát mộng mỹ nhân
Hồn cuồng si ủ những gần những xa
Chán thơ uống rượu xem hoa
Say sưa men rượu ngân nga men t́nh
Nàng như nóng bức trong ḿnh
Bao nhiêu xiêm áo th́nh ĺnh cởi ra
Trinh bèn hôn thịt thơm da
Tay đưa lên ngực tay sà xuống mông
Tưởng rằng nhẵn tựa mỡ đông
Nào ngờ tóm phải chùm lông, giật ḿnh!
Cầm đuôi đoán chắc hồ tinh [19]
Nàng cười: “Cái giống đa t́nh đừng lo
“Miễn là bên nhận bên cho
“Đă yêu bất kể nhỏ to, giống loài”
Trinh nghe hợp lư thở dài
Khẽ đưa bảo bối từ ngoài vào trong...
Canh ba hành sự vừa xong
Gà vừa gáy sáng đă không thấy nàng
Mùi hương c̣n thoảng bên màn
Thơ c̣n tươi mực trên bàn cổ thư
Một ngày đầy ắp tâm tư
Một đêm tri kỷ thành như vợ chồng
*****
Khoa thi năm ấy mùa đông
Đề thi vớ vẩn Trinh không thèm làm
Đường công danh vốn chẳng ham
Xé giấy vứt bút bỏ sang quán ngồi
Quán chủ hai gái sinh đôi
Cô chị đi lấy chồng nơi đất người
Cô em xinh đẹp tuyệt vời
Hàm răng như ngọc nụ cười như hoa
Thoạt trông thấy khách phương xa
Dáng đào tha thướt bước ra đón mời
Rằng: “Trông dung mạo đoán người
“Đường hoan lộ [20] hẳn rạng ngời tương lai”
Trinh buồn: “Ngán nỗi trần ai
“Công danh bất quá Tú tài, Trạng nguyên
“Bảng vàng chắc hẳn đứng tên
“V́ chê đề dở cho nên không làm”
Nàng nghe thương cảm vô vàn
Đầm đ́a bỗng chốc đôi hàng lệ trong
“Thương chàng phận bạc long đong
“Học ba năm rưỡi mà không tiếc ǵ
“Khinh đề bỏ bút không thi
“Quả là khí phách nam nhi ngút trời”
Nói xong rót rượu ra mời
Hai tay nâng cốc tận nơi miệng chàng
Phía trong vạt áo ngực nàng
Tuột ra vài cúc trông càng lả lơi
Trinh liều hôn nhẹ làn môi
Rồi luồn tay xuống tận nơi trong cùng
Nàng hơi thoáng chút hăi hùng
Nhưng không cự tuyệt vẫy vùng, lạ chưa!
Nhịp nhàng loan phượng mây mưa
Vượt qua hai ải rồi đưa vào nàng
Hỡi ôi đào huyết tuôn tràn
Ba năm một phút rách tan mất rồi...
Lát sau trí phục lực hồi
Trinh nâng nàng dậy gạn lời hỏi han
Hỏi tên, đáp: “Ngọc Linh San”
Hỏi gia cảnh, đáp: “Cháu quan Tư Đồ”
Hỏi quê, “Sinh tại kinh đô
“Tuổi vừa mười sáu, cam lồ [21] vừa ra
“Chưa từng ân ái gần xa
“Chưa từng khoe liễu hiến hoa bao giờ
“Duyên châu đỏ thắm đường tơ [22]
“Những mong quân tử chọn giờ vu qui [23]
“Nguyện về cử án tề mi [24]
“Nâng khăn sửa túi tiếc ǵ tri âm [25]”
Trinh rằng: “Lỡ găy ngọc trâm
“Phù dung lỡ nát, sầu câm lỡ lời
“Chí trai ngang dọc đất trời
“Dễ đâu chôn chặt một đời vào hoa
“Thôi nàng thứ lỗi cho ta
“Thú vừa cùng hưởng, hận đà chung đôi”
Linh San tím mặt bầm môi
Nghẹn ngào uất hận một hồi mới tan
Rằng: “Từ đây dứt tơ đàn
“Có nợ có trả, có oan có đ̣i”
Trinh nghe nàng doạ bật cười
Mặc quần không nói một lời bỏ đi
*****
Chiều mưa lạnh ướt làn mi
Đ́u hiu liễu rủ, tường vi héo gầy
Rượu tràn uống đă ba ngày
Càng uống càng tủi, càng say càng buồn
Càng sầu thi hứng càng tuôn
Trinh bèn cầm bút viết luôn lên tường...
Chợt nghe huyên náo bên đường
Một tay kỵ mă dừng cương trước lều:
“Trinh Tùng phạm tội hai điều
“Thứ nhất vô lễ tự kiêu xé đề
“Bỏ thi, không chịu về quê
“Làm thơ uống rượu chửi thề quan nha
“Thứ hai con gái người ta
“Đang tâm vặn lá bẻ hoa tan tành
“Này đây chứng cớ rành rành
“Huyết đào đương sự đọng thành vệt to”
Nói rồi hét lính trói gô
Ngang lưng buộc lại, ngựa Hồ [26] kéo lê
Da tan thịt nát thảm ghê
Khắp thân cát bụi bốn bề máu loang
Tống Trinh vào ngục tạm giam
Hôm sau tŕnh diện trước quan Tư Đồ
Trinh rằng: “Thuốc mật roi bồ [27]
“Dám xin khấu kiến Kim ô [28] một lần
“Ngọc Linh San tự hiến thân
“Thực t́nh không dám lần khân ép bày”
Quan rằng: “Mật lớn gan tầy
“Định lời cao ngạo dối rày cửa quan
“Lại c̣n lớn tiếng kêu oan
“Nhục h́nh không dụng chắc càng lẻo môi...”
Khoảng trong một khắc ba hồi
Cho Trinh nếm thử vài đôi ngón nghề
Cùi xiết trửu, móng kim kê
Ch́ sôi đổ miệng, mỡ dê luộc đùi [29]
Đớn đau biết mấy ngậm ngùi
Tỉnh mê ngàn bận, thác vùi trăm cơn...
*****
Mùa xuân gió nhẹ hoa thơm
Vụ mùa đương bội, gạo cơm trắng ngần
Đầy đường đám rước hội lân
Trẻ con tí tửng, gia nhân nô đùa
Nữ thanh trang điểm thêu thùa
Đo chùng yếm lụa, ướm vừa váy hoa
Nam thanh khăn áo lượt là
Cổ mang cà vạt, giày da bóng lộn
Cảnh quang thư thả tâm hồn
Vẳng nghe nhạc ngựa lỏng dồn nhịp cương
Trên yên toạ một cô nương
Mắt xanh biêng biếc, má hường hây hây
Mày thu liễu, tóc phong mây
Bờ môi ṃng mọng, cổ tay tṛn tṛn
Chân dài, ức nở, bụng thon
Rơ là mới lớn, rơ con nhà lành
Rơ ḍng thế phiệt trâm anh
Thiên kim tiểu nữ quan thanh Tư Đồ
Mẹ cha tên đặt Ngọc Hồ
Linh San là chị con cô con bà
Chiều nay dừng bước kiệu hoa
Công đường nàng ghé thăm cha vô t́nh
Gặp Trinh đang thọ nhục h́nh
Xót thương mới hỏi sự t́nh đầu đuôi:
“Trông chàng khí phách tuyệt vời
“Sao ô qui [30] nỡ, ngọc bôi [31] tan tành
“Hơi oan thấu tận trời xanh
“Xem ra hải án hà thanh [32] có nào!”
Trinh đang huyết lệ tuôn trào
Thấy giai nhân hỏi dựa vào mà rên
Người đâu xinh đẹp như tiên
Bao nhiêu đau đớn chốc liền nhẹ không
Đưa tay ve vuốt má hồng
Thưa rằng: “Đâu dám nhọc ḷng tiểu thư
“Oan này cũng chỉ riêng tư
“Ngay gian biết mặt, thực hư rơ ràng
“Khấu đầu một việc nhờ nàng
“Tiểu sinh vốn chẳng quen mang gông xiềng...”
Ngọc Hồ ngẫm nghĩ triền miên
Đắn đo phải trái chung riêng một hồi
Phân vân hết đứng lại ngồi
Bên t́nh bên hiếu biết thôi bên nào
Lát rồi lệ ngọc tuôn trào
Liều ḿnh nàng trộm khoá vào cứu Trinh
Đêm khuya ngục thất lạnh thinh
Trai tài gái sắc rùng ḿnh xốn xang
Trinh rằng: “Đêm đă muộn màng
“Muốn xin kết bạn đồng sàng [33] được chăng?”
Nhẹ nhàng nắm lấy tay măng
Ghé môi thơm miệng, thơm răng, thơm hàm
Thơm tai, thơm cổ, thơm cam...
Tiệc đào Lưu Nguyễn [34] tham lam bốn lần
Ngọc Hồ mụ mị tâm thần
Ngó ra Trinh đă mặc quần từ lâu
Rằng: “Nàng t́nh nặng ân sâu
“Giao hoan chửa thoả lệ châu la đà
“Gối chăn đâu cũng là nhà
“Mây mưa chốc lát cũng là phu thê
“Chuyến này biền biệt sơn khê
“Xin đừng mong ngóng ngày về làm chi”
Nói rồi thơm nhẹ làn mi
Phủi quần xách áo ra đi vội vàng...
*****
Đêm về trên trấn B́nh Khang
Đèn hoa rực rỡ, rộn ràng phách sên
Phấn hương thơm toả đôi bên
Này đây hẳn chốn Đào Nguyên [35] tiên bồng
Bao nhiêu con gái má hồng
Quần trong khoe lụa, áo trong khoe mầu
Môi xanh, môi đỏ, môi nâu [36]
Tóc đen, tóc trắng, tóc sâu... đủ người
Bao nhiêu giọng nói câu cười
Tha hồ cho khách làng chơi chọn vàng
Lẻ loi giữa đám cao sang
Có người thiếu nữ lơ làng bước chân
H́nh dong đượm nét phong trần
Tóc tai dơ bẩn, áo quần rách bươm
Mặt mày tiều tuỵ thảm thương
Phong ba lộ nét, bụi đường vấy ngang
Dừng chân trước một nhà hàng
Đắn đo chốc lát rồi nàng bước lên
Nhẹ nhàng ngồi góc bàn bên
Khẽ truyền tửu nhị mang lên ba ṿ
Thái hai cân [37] rưỡi thịt ḅ
Nửa rán áp chảo, nửa kho x́ dầu
Lai rai nhậu suốt đêm thâu
Vừa ăn vừa nhỏ lệ châu dầm dề
Canh tư gà giục bốn bề
Gục đầu nàng mới ngủ mê trên bàn
Sáng ra quán chủ hỏi han
Men say nàng vẫn miên man rượu nồng
Ngực căng, cổ ngấn, vai hồng
Xem ra gió nội hương đồng là đây
Tham lam quán chủ sắp bày
Thanh lâu nàng bị đưa ngay vào màn
Hỏi ra chính Ngọc Linh San
Cùng Trinh Tùng mới dâm gian ngày nào
Khi xưa cơn giận tuôn trào
Ra oai nàng lỡ vội vào báo quan
Nào ngờ da nát thịt tan
T́nh nhân thọ nạn hàm oan thấu trời
Khi xưa định doạ mà thôi
Nào ngờ máu chảy lệ rơi hăi hùng
Linh San ân hận vô cùng
Khi không đập miếng đỉnh chung [38] tan tành
Máu đào dẫu chảy cũng đành
Màng hoa rách nát c̣n lành được chăng!
Tơ hồng Nguyệt lăo khéo dăng
Yêu nhau mỗi ngả mỗi đằng bơ vơ
Lệ tương tư nhỏ hững hờ
V́ t́nh lạc bước giang hồ t́m Trinh
Khoá son nàng khép cửa ḿnh
Bơ vơ lều quán, mặc t́nh phấn hương
Buồn thay môi đỏ má hường
Đớn đau phận liễu gặp phường lưu manh
Đêm qua lạc chốn lầu xanh
Tiền ăn không đủ, nàng đành bán thân
Khách đầu họ Mặc tên Cân
Quê vùng Hà Bắc, vốn dân đào vàng
Nàng rằng: “Số kiếp phụ phàng
“Tấm thân đành để khách làng chơi hoa
“Thiếp không dám lấy tiền boa
“Chỉ mong quân tử mát xoa [39] nhẹ nhàng”
Khách rằng: “Khi tối chọn hàng
“Bao người ta chỉ thấy nàng là ưng
“Giờ đây người lạ t́nh dưng
“Trải vài ba cuộc tưng bừng ái ân
“Chốc mà khăng khít t́nh thân”
Nói xong khách tự cởi quần thoát y
Đứng lên múa khúc Điêu Ly [40]
Dáng quay nhịp bước tinh vi vô cùng
Linh San thoạt cũng hăi hùng
Sau cao hứng - đứng dậy cùng múa đôi
Mặc cho nước chảy bèo trôi
Thân trần lấm bụi tắm rồi lại trong
Khi d́u dặt, lúc thong dong
Khi ngoáy mông hạc, lúc cong lưng ngà
Giương ṿi ong hút nhuỵ hoa
Cả đêm mật ngọt trào ra ba lần
*****
Trinh Tùng từ bữa thoát thân
Giang hồ lưu lạc bước chân điêu tàn
Bao ngày cỏ đệm sương màn
Bao ngày không được truy hoan lần nào
Bao ngày đói khát cồn cào
Tủi thân ngẫm nghĩ lệ trào bờ mi
Đường dài lầm lũi chân đi
Một chiều lạc bước dừng chi bên đàng
Non tây chợt thấy cửa hang
Bên trong thấp thoáng một nàng áo xanh
Trinh mừng, hỏi chuyện loanh quanh
Ngâm thơ gạ gẫm yến oanh giải sầu
Rằng: “Đời băi bể nương dâu
“Bất công giả dối biết đâu mà lường
“Chỉ c̣n chăn gối yêu thương
“Xin nàng qua hết đêm trường cùng ta”
Nàng cười: “Rơ thật đào hoa
“Đang tâm ân ái bà già này chăng
“Sức trai dù khoẻ dù hăng
“So ra kinh nghiệm chẳng bằng ta đâu”
Nói xong e lệ ngẩng đầu
Trời ơi, nhăn nhúm tóc câu da mồi!
Trinh run rẩy bước giật lùi
Trượt chân ngă ngửa dưới đùi lăo nhân
Kêu rằng: “Cao thấp chưa phân
“Nhưng xem tuổi tác có phần so le
“Dẫu là giao bái [41] phu thê
“Vẫn cần hợp tuổi, hợp quê, hợp t́nh
“Tiểu nhân vốn kẻ hậu sinh
“Dám xin tiền bối rộng t́nh xót thương”
Cười rằng: “Anh rơ vô lương
“Hỏi xem ai gạ lên giường trước ai
“Đă yêu đừng kể gái trai
“Đừng so tuổi tác, đừng nài non tơ”
Trinh nghe chợt tỉnh cơn mơ
Dục t́nh đạo lư bấy giờ mới thông
Hai người ân ái thong dong
T́nh dù đầu bạc răng long vẫn t́nh...
Bâng khuâng cơn mộng ba sinh
Sáng ra Trinh bỗng giật ḿnh nh́n quanh
Tênh hênh giữa băi cỏ xanh
Nào đâu động ngọc, lăo t́nh nào đâu
Một ḍng suối chảy khe cầu
Một làn sương tựa khói sầu nhẹ vương
Cảnh như ly khúc Tiêu Tương [42]
T́nh như chinh phụ đêm trường ngóng ai...
Chợt nghe cộm dưới quần dài
Móc ra pho sách cùng hai túi vàng
Một tờ thư gấp gọn gàng
Nét thần tiên thảo mấy hàng buông lơi
Viết rằng: “Chót lưỡi đầu môi
“Yêu như nước chảy sông trôi mới là
“Dục t́nh tràn khắp thiên hà
“Âm dương tụ lại, tuyết hoa dồn vào
“Yêu nhau trinh bạch thanh cao
“Yêu nhau như thể khát khao sinh tồn
“Yêu nhau bằng cả tâm hồn
“Yêu nhau bằng mắt, bằng lưng, bằng tay
“Yêu cho mặn ngọt chua cay
“Yêu cho sóng cuộn, trời đầy băo giông
“Yêu dài xuân hạ thu đông
“Người hơn cầm thú, yêu không có mùa [43]
“Yêu nhau lăn lóc mây mưa
“Yêu nhau, to mấy cũng vừa cũng xinh...
“Khá khen trẻ đă có kinh
“nghiệm yêu đương với làm t́nh giỏi ghê
“Đêm qua tỏ mấy ngón nghề
“Quả là sức đỉa máu dê hơn người
“Bạc vàng, bí kíp tặng rồi
“Công danh sự nghiệp một buổi mà nên”
Trinh mừng, lạy địa vái thiên
Rằng xin ráng sức cơ duyên đạo t́nh
Sách kia nh́n lại nguyên h́nh
Tiêu đề ghi rơ: “Dục t́nh cẩm nang”
Càng xem càng thấy xốn xang
Càng xem càng hiểu, đạo càng tinh thông
Bẩy mươi hai thế phượng rồng
Suy tư từng chữ thuộc ḷng từng chương
Đoạn bày bôi phấn thoa hương
Đoạn bàn thảo dược cường dương bổ tỳ
Đoạn lưu ư cách đứng đi
Cách xoa, cách vuốt, cách di, cách sờ
Cách đàn hát, cách ngâm thơ
Cách làm nũng nịu, cách vờ vấn vương
Hiểu thêm bao cách phấn hương
Biết thêm bao kiểu âm dương giao hoà
Ngày ngày ngẫm nghĩ gần xa
Đêm đêm rèn luyện tay hoa cho rành
Ba năm thấm thoắt trôi nhanh
Dục công cái thế chàng đành hạ sơn
Từ khi chép vượt Vũ môn [44]
Tiếng lành truyền rộng, tin đồn lan xa
*****
Xuân về đào lại nở hoa
Con gái môi thắm nước da mịn màng
T́nh yêu căng nhựa tuôn tràn
Hồn si run rẩy cung đàn chơi vơi
Chiều xuân mưa bụi rơi rơi
Ngọc Hồ bất chợt thấy đời buồn tênh
Từ ngày thất tiết cứu Trinh
Giao hoan chưa thoả nhân t́nh đă xa
Nhớ người lệ nhỏ, châu sa.
V́ t́nh mắc tội, mẹ cha mắng rày
Ngẫm đời toàn những đắng cay
Liều thân cũng định ra tay đôi lần
Ngặt v́ c̣n đủ song thân
Ngặt v́ chữ hiếu ngàn cân chưa tṛn
Ngặt v́ tuổi hăy c̣n son
Ḷng c̣n hừng hực, t́nh c̣n muốn yêu
Những khi gió sớm mưa chiều
Một lần thoả ước nguyện nhiều lần thêm
Những khi chăn ấm đệm êm
Nơn nà trằn trọc canh đêm trải dài
Những khi xem ảnh nghe đài
Khoả thân nàng lại vật nài nhớ Trinh
Đời vui sướng nhất chữ t́nh
Buồn đau nhất cũng chỉ ḿnh chữ yêu
Một hôm thả gót phiêu diêu
Trên bờ đê ngắm cánh diều chơi vơi
Ngọc Hồ bỗng thấy một người
Mắt đưa lúng liếng, miệng cười làm thân
Tự xưng họ Mặc tên Cân
Muốn cùng giao hợp một lần cho quen
Rằng: “Đừng câu nệ nhỏ nhen
“Xin nàng mở khoá rút then cho rồi
“Chân đê chiều tối không người
“Cỏ xanh làm gối gió trời làm chăn
“Chung Lăng chén tiễn [45] mấy lần
“Gối chăn phút chốc thành thân vô cùng”
Ngọc Hồ nổi giận đùng đùng
Định dang tay tát vỡ tung mặt dầy
Nào ngờ khách quá nhanh tay
Luồn ḿnh cúi xuống tóm ngay tuyết đào
Một tay khách giữ đôi phao
Tay kia luồn dưới yếm đào thoả thuê
Nàng như hoa đẹp chân quê
Gặp phường ong bướm đê mê rụng rời
Nh́n Cân ngọc diện sáng ngời
Thôi đành ḷng thử buông lơi cầm chừng
Hơi thở gấp, mặt đỏ bừng
Mắt huyền nhắm chặt lệ rưng đôi hàng
Môi hơi hé mở dịu dàng
Rung rung bồng đảo mang mang hạ đài
Cân chưa kịp cởi quần dài
Chợt nghe tiếng quát bên tai ầm ầm:
“Khéo sao chọn chỗ gian dâm
“Ngang nhiên trai gái trao thân giữa đường!”
Ngọc Hồ tái xám má hường
Chuyện đà lộ tẩy c̣n chường mặt ai
Vết nhơ trước một nay hai
Liều thân thác xuống Tuyền Đài [46] cho xong
Nghĩ rồi nhảy vọt xuống sông
Nước đen [47] lờ lững một ḍng buồn tênh
Cân c̣n nằm ngửa tênh hênh
Đă nghe tiếng sóng dập dềnh xa xa
Xót thương lệ tự chảy ra
Mối ân t́nh ấy thôi đà kiếp sau
Quan Tư Đồ quá đớn đau
Chưa lời sinh biệt đă câu tử ĺa
Vừa thương con gái tái tê
Vừa sai lùng bắt Cân về tống giam...
Trên đời lắm chuyện trái ngang
Ngọc Hồ trôi đến B́nh Khang th́ dừng
Một bà lăo sống ven rừng
Thấy nàng c̣n sống vui mừng khôn nguôi
Thân già một bóng đơn côi
Từ nay có đứa con nuôi, đỡ buồn.
*****
Trường giang sóng vỗ dập dồn
Dân chài tay kéo lưới dồn cá xa
Chợ chiều họp bến Hoàng Hoa [48]
Bán mua tấp nập kẻ ra người vào
Một thanh niên rơ to cao
Thịt săn cuộn chắc, lông mao rậm dày
Phùng môi, trợn mắt, dang tay
ầm ầm thét lác giữa ngay chợ chiều
Một nàng con gái mỹ miều
Yếm đào xộc xệch váy điều so le
Khuôn mai đầy vẻ tái tê
Thân ngà run rẩy, mặt nghê bơ phờ
Trinh đang dạo bước thẩn thơ
Giữa đường gặp chuyện ngẩn ngơ bật cười
Rằng: “Trông cơ bắp tuyệt vời
Mà sao bụng dạ hẹp ḥi tiểu nhân”
Thanh niên tức giận vô ngần
Sẵn đao giắt ở cặp quần, rút ra
Trinh cười: “Sống chết chẳng qua
“Sống là mộng ảo, chết là gió bay
“Đời người ngắn một gang tay
“Sống sao cho khỏi dứt day tâm hồn
“Việc ǵ cả giận mất khôn
“Nam nhi ai lại đánh lộn nữ nhi...”
Thanh niên biến sắc tức th́
Vội co đôi cật [49], vội qú đôi chân
Dập đầu: “Khẩu khí cao nhân
“Đem so giọng lưỡi phàm trần khác xa
“Đệ con nhà đại phú gia
“Tuổi là hăm bốn, hiệu là Thẩm Du
“Say sưa phim ảnh dâm thư
“Thanh lâu, kỹ viện thân như người nhà
“Trời sinh vốn khiếu giăng hoa
“Lại cho của ấy gấp ba người thường
“Đêm ngày thưởng nguyệt đùa sương
“ăn chơi có tiếng nhất phường Đồng Xuân
“Bữa nay tương kiến cao nhân
“Mới hay danh tiếng xa gần gió mây
“Đệ xin bái lạy làm thầy
“Xin theo học đạo, tối ngày có nhau”
Trinh rằng: “Dầu trước dầu sau
“Cũng từ mang nặng đẻ đau mà thành
“Cũng rồi một nắm cỏ xanh
“Đệ đừng câu nệ chức danh làm ǵ”
Du rằng: “Dạ đă tạc ghi
“Bấy lâu hư hỏng cũng v́ vô duyên
“Tơ thừa xin chút chân truyền
“Gối chăn sành điệu, thần tiên khác nào”
Trinh rằng: “Dục học thâm cao,
“Cho ra t́nh nặng, nhận vào ân sâu
“Kim đâm vào thịt th́ đau
“Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời
“Anh hùng dũng mănh tuyệt vời
“Cũng là nhỏ bé trong môi nhân t́nh
“Thiên tài trác tuyệt thông minh
“Cũng là ngờ nghệch bên ḿnh mỹ nhân...”
Thầy tṛ ư hợp t́nh thân
Say sưa đàm đạo đến gần nửa đêm
*****
Heo may nhuộm lá vàng thêm
Ĺa cành gió thổi xuống thềm thanh lâu
B́nh Khang quen lối vó câu
Dập d́u công tử giải sầu ca nhi
Bao năm chôn gói xuân th́
Một đêm biết mấy người đi kẻ về
Ngỡ ngàng gió nội hương quê
Tao nhân đâu dám ngẫm về tà dâm
Chị em kỹ nữ đồng tâm
Ngón nghề thi hoạ sắt cầm đều hay
Chiều thu gió mát hây hây
Linh San tiếp khách gốc cây Đinh hoàng
Khách rằng: “Trước lúc đồng sàng
“Xin cho nghe một bản đàn Nam Quân [50]”
Linh San chậm răi khoả thân
Ôm đàn gẩy khúc Vũ Tần Phong Hoa [51]
Tiếng vui rạo rực gần xa
Tiếng buồn li biệt Bá Nha, Tử Kỳ [52]
Tiếng nghẹn ngào buổi phân ly
Tiếng hoan lạc phút vu qui kéo dài
Tiếng cao réo rắt tai ngoài
Tiếng trầm u uẩn ngân dài tai trong
Ngực căng ép hộp đàn cong
Nhũ hoa nén lại núm hồng rung rung
Tay măng khéo léo lạ lùng
Ngón dài khoan nhặt từng cung phím hờ
Khách nghe ḷng những ngẩn ngơ
Ngẫm rằng: “Bốn khúc bao giờ gẩy xong?”
T́nh càng chờ đợi càng mong
Càng khêu gợi những đường cong mỹ miều
Mặc ḷng, nhạc vẫn phiêu diêu
Mà trăng dần sáng, bóng chiều dần tan
Tay thon vẫn mải mê đàn
Nàng như quên cuộc truy hoan sắp rồi
Khách bèn vừa đứng vừa ngồi
Vừa nghe, vừa ngắm, vừa cười, vừa rên
Bao nhiêu đau đớn ưu phiền
Theo ḍng nhạc khúc chảy liền ra sân
Trên làn da mịn trắng ngần
Có hơi lưu thuỷ phù vân đôi ḍng...
Canh ba nàng gẩy đàn xong
Vườn khuya bóng lẻ tiếng thông ŕ rào
T́m quanh khách thấy đâu nào
Tiền boa đă kẹp sẵn vào sách thơ
*****
Một ngày quán chủ bước vô
Rằng: “Đây tân nữ Ngọc Hồ mới qua
“Nhờ chị em giúp gần xa
“Ngón nghề truyền hết mới là tri âm...”
Một nàng áo vải quần thâm
Sắc xuân mơn mởn ngang tầm Linh San
Mắt nai hoen lệ chứa chan
H́nh dong thây lẩy, dung nhan bơ phờ
Linh San nhác thấy Ngọc Hồ
Chị em run rẩy ôm vồ lấy nhau
Nửa mừng rỡ, nửa tủi đau
Trớ trêu Hợp Phố tụ châu [53] chốn này
Ngọc Hồ rơi lệ giăi bày
Căn nguyên câu chuyện từ ngày cứu Trinh:
“Liều thân tự tử một ḿnh
“Rồi bà lăo vớt nên t́nh mẹ con
“Thương yêu bền nghĩa keo sơn
“Ruột già thân thiết c̣n hơn người nhà
“Bốn mùa thấm thoắt trôi qua
“Lên cơn hen cấp lăo bà ra đi
“Vay tiền trả nghĩa tử ly
“Lo tṛn đạo hiếu nàng đi bán ḿnh...”
Linh San thổn thức tâm t́nh
Chọn lời an ủi linh tinh một hồi
Rằng: “Em tới chốn đây rồi
“Bẽ bàng cứ gạt lệ cười là xong”
Thời gian cách mặt xa ḷng
Ngọc Hồ quen chuyện bướm ong đi về
Dục t́nh nàng vốn đam mê
Dẫu là tủi hận chẳng hề oán than
Khách chơi thù tiếp nhẹ nhàng
Nghề chơi tỏ được muôn vàn lối hay
Cuộc chơi giữ trọn đắm say
Khách về lưu luyến vơi đầy pḥng loan
Sông dài trôi nổi thuyền lan
Buồn vui gửi lại tiếng đàn câu thơ
*****
Từ khi trốn lệnh Tư Đồ
Mặc Cân ch́m nổi giang hồ lênh đênh
Chông gai dặm bước gập ghềnh
Nhiều hôm trăn trở buồn tênh khóc thầm
Thân trai cường tráng đa dâm
Mộng t́nh bí bách sầu câm nghẹn lời
Tay trơn bụng đói ră rời
Đói t́nh c̣n khổ bằng mười đói ăn
Một đêm đương lúc sáng trăng
ánh vàng nhuộm cỏ sương giăng mịt mùng
Cân đang năo dạ năo ḷng
Sầu thơ muốn phát từ trong ra ngoài
Lều tranh cửa đóng then cài
Đột nhiên thơm nức hương nhài lâng lâng
Một nàng thiếu nữ khoả thân
Nơn nà như ngọc trắng ngần như hoa
Mịn màng tươi mát thịt da
Đùi thon mỹ lệ nhũ hoa điểm hồng
Chỉ hiềm thấp thoáng sau mông
H́nh như có một chùm lông rất dài
Quả nhiên đuôi mọc ra ngoài
Thoạt trông đă biết là loài hiếu dâm
Mặc Cân chưa kịp định tâm
Đă nghe hồ nữ th́ thầm bên tai
“Đêm nay một gái một trai
“Xin chàng hăy thử ra oai xem nào”
Cân nghe xúc động dạt dào
Hồ ly th́ có khác nào gái tơ
Ngẫm rồi hắng giọng đọc thơ
Vừa tuôn ư ngọc, vừa sờ thoả thuê
Hồ ly thích chí đê mê
Miệng cười lơi lả, thạch kê [54] ngoáy tṛn
Điêu Ly vũ điệu mê hồn
Cân cùng hồ nữ lưng dồn tay đưa
Sải chân theo nhịp mây mưa
Vừa xoay vừa cởi áo thừa quần trong
Ngoài vườn mưa nhỏ long tong
Trong nhà t́nh thuỷ đôi ḍng chảy ngang...
Canh tư gà bỗng gáy vang
Hồ ly thỏ thẻ oanh vàng bên tai:
“Tuy rằng vừa lớn vừa dài
“Vừa to cơ bắp, vừa tài Điêu Ly
“Nhưng xem ra chốn Bạch mi
“Một ḿnh thoả nguyện c̣n ǵ gối chăn
“Chàng nên học đạo vài năm
“Bữa mai là đúng ngày rằm tháng ba
“Đợi khi nắng khuất bóng tà
“Trinh Tùng chàng nhớ chạy ra nhận thầy...”
Dứt lời nàng vội biến ngay
Lông đuôi vừa rụng bám đầy chăn hoa
*****
Trinh Tùng nhân tiết tháng Ba
Cùng Thẩm Du dạo bước qua ngơ Đào
Xảy đâu thấy một anh hào
Mặt mày tuấn tú chân cao lưng dài
Thấy Trinh bước đến vái dài
Rồi rung đùi nhẩy múa bài Điêu Ly
Miệng cao giọng khúc Xuân Qui [55]
Tiếng ca xuất quỉ, dáng đi nhập thần
Trinh Tùng không chút ngại ngần
Quần đùi áo lót dần dần cởi ra
Nhún chân theo nhịp năm ba
Quay cuồng vũ điệu Tố Nga đồng sàng
Chàng kia đứng lặng bàng hoàng
Thẹn thùng nước mắt đôi hàng long lanh
Rằng: “Bấy lâu chỉ nghe danh
“Đâu ngờ tài lực tinh anh vô ngần
“Tiểu nhân họ Mặc tên Cân
“Ḷng thành năm tấc xin dâng theo hầu
“Dặm trường tiếp nối vó câu
“Quyết không quản ngại rừng sâu núi dài”
Trinh cười: “Đệ nói chẳng sai
“Mỗi người chỉ thạo một vài tuyệt chiêu
“Sức ṃn tài lẻ phiêu diêu
“Một thân lập nghiệp xem chiều hơi khoai
“Sao bằng sát cánh kề vai
“Thầy tṛ dồn sức chí trai tung hoành
“Hữu duyên tương ngộ đă đành
“Vô duyên thiên lư cũng thành tri âm”
Thẩm Du nắm chặt tay Cân
Rằng: “Gặp nhau mới một lần đă yêu
“Đồng môn, đồng giới, đồng liêu
“Từ đây huynh đệ sắt tiêu [56] đồng ḷng”
Mặc Cân xúc động vô cùng
Đầm đ́a nước mắt đôi ḍng chảy xuôi
Thề rằng: “Ghi nhớ khôn nguôi
“Thân này xin gắng một buổi báo ân”
Từ khi có được Mặc Cân
Trinh Tùng như hổ thêm chân thêm đầu
Như rồng thêm cánh thêm râu
Oai phong giữa chốn thanh lâu nhà hàng
Sáng ôn lư thuyết đàng hoàng
Chiều chiều lại tới B́nh Khang thực hành.
*****
Một lần gió mát trăng thanh
Thầy tṛ ba kẻ xuất hành chơi đêm
Tiếng ve rên rỉ buồn thêm
Sương sa đọng những hạt mềm trong veo
Người đi bóng đổ trăng theo
Cây buồn xao lá suối reo ŕ rào
Hoa đêm hương toả ngạt ngào
Ngỡ như hương phấn má đào tiên nga
Bỗng nghe tiếng hát từ xa
Nửa như tiếng thở, nửa là tiếng rên
Từng cơn ai oán ưu phiền
Ai nghe cũng phải bật lên khóc thầm
Thầy tṛ kinh ngạc dừng chân:
Dưới trăng trắng nơn khoả thân hai nàng
Cân, Du định tới liên sàng
Trinh cười ngăn lại: “Vội vàng mà chi
“Rơ là uẩn khúc điều ǵ
“Xem ra oan khuất xuân th́ cả đôi”
Nói rồi hắng giọng liếm môi
“Hai nàng cho hỏi đôi lời được chăng?”
Giật ḿnh ôm kín ngực măng
Hai nàng kinh hăi bàng hoàng ngoái trông
Thẹn thùng khép nép đôi mông
Đột nhiên chết lặng. Thật không ai ngờ!
Ba thầy tṛ cũng sững sờ...
Dưới trăng tỉ muội Ngọc Hồ, Linh San!
Trinh Tùng lệ nhỏ chứa chan
Lại gần gh́ xiết hai nàng vào tay
Nụ hôn kèm cả đắng cay
Cả thương xót lẫn vơi đầy nhớ nhung
Phút đoàn viên thật lạ lùng
Hai nàng cảm động rưng rưng nghẹn ngào
Nước đâu từng đợt tuôn trào
Hương t́nh ngát toả dạt dào từng cơn
Trinh rằng: “Ta vẫn nghe đồn
“Hai nàng bày bán thịt lợn đâu đây
“Nhớ t́nh chăn gối mưa mây
“Vào B́nh Khang hỏi mấy ngày chẳng ra
“Tưởng rằng bướm đă bay xa
“Trách ḿnh phận bạc, ngẫm mà vô duyên
“Nay Lưu Nguyễn lại gặp tiên
“Thật là thoả những ước nguyền bấy lâu”
Hai nàng thổn thức lệ châu
Nhắc từng chuyện cũ buồn đau thế nào:
“Kiếp hồng nhan, phận má đào
“Lỡ chân cùng lạc bước vào B́nh Khang
“Ngỡ đường hoan lộ thênh thang
“Đâu hay sỏi ngọc, thau vàng mông lung
“Phường khinh bạc lắm như sung
“Chính nhân quân tử muốn lùng chẳng ra
“Bàn đi tính lại đêm qua
“Chị em quyết bỏ trốn xa vũng lầy
“Thoát rồi thoả chí gió mây
“Xé tan y phục mừng ngày thái lai
“Ông trời có mắt chẳng sai
“Nay duyên kỳ ngộ, đây bài hoàn lương
“Từ rày đắm đuối yêu thương
“Thuỷ chung dù có phong sương dăi dầu”
Mặc Cân bước tới cúi đầu
Cố nhân t́nh cũ nhận nhau một hồi
Rằng: “truân chuyên đă qua rồi
“Từ nay loan phượng kề môi ấp ḷng
“Từ nay chắp mối tơ hồng
“Nối t́nh dang dở bến sông hôm nào...”
Thẩm Du e thẹn định chào
Nhưng v́ thương cảm nghẹn ngào lệ rơi
Hồi lâu không thốt nên lời
Miệng hoa nở một nụ cười ngô nghê
Tay cầm vạt áo vân vê
Lát rồi cất giọng tái tê ôn tồn
“Vẫn nghe danh nổi như cồn
“Bữa nay mới được thấy mặt giai nhân
“Quả là quyến rũ vô ngần
“Mịn hơn hoa hậu, tiểu nhân xin thề...”
Lời yêu trao đổi chán chê
Lệ thương nhỏ ướt dầm dề cỏ xanh
Trinh rằng: “T́nh cũ chân thành
“Hăy cùng ca khúc đồng thanh liên sàng”
Năm người phấn khởi hân hoan
Yêu nhau dưới ánh trăng vàng lung linh
Năm thân chung một thể h́nh
Năm hồn hoà một khối t́nh bao la
Tay chân lẫn lộn thịt da
Này là lá thắm, này là cỏ non
Này là ngơ hẻm cuối thôn
Này là đại thụ dập dồn phong ba
Này là nhũ ngọc tuyết hoa
Này là suối ngọt chảy ra từng ḍng...
Cuộc yêu kéo đến rạng đông
Yến oanh rũ cánh tỉa lông một hồi
T́nh c̣n vương vấn đầu môi
Dục c̣n khắc khoải đầy vơi trong ḷng
Năm người xuống tắm suối trong
Rồi lên nằm giữa cánh đồng nghỉ ngơi
Trên cây chim hót vang trời
Cỏ hoa rực nắng, mây trôi lững lờ
Mấy nhành liễu rủ lơ thơ
Bướm vàng xao lượn như mơ, dập dồn...
________________________________________
Thay lời kết
Thật ra tác phẩm chưa dừng ở đây – cảnh đoàn viên của năm nhân vật chính, mà c̣n có đoạn kết với chừng hai, ba trăm câu thơ, lời lẽ uyển chuyển sâu sắc, ư tứ khiêm nhă diệu ảo. Hiềm nỗi lúc ông chú đẻ ngâm đoạn này cũng là lúc bản ngă cùng giai nhân cao hứng giật ḿnh, nên đột nhiên thi mạch trở nên hỗn độn mơ hồ không thể nắm bắt được.
Sau này trong nhiều đêm đông giá lạnh, mưa phùn rả rích, bản ngă ân hận nghẹn ngào v́ sự giật ḿnh không đúng lúc, thắp bạch lạp ngồi vắt óc gắng nhớ lại từng lời vàng ư ngọc. Than ôi thẩy đều là vô ích. Vài lần bản ngă chèo thuyền ngược ḍng Canh La về thượng nguồn, mong t́m lại được dấu tích cố nhân. Hỡi ôi bóng người xưa như hạc nội mây ngàn, phiêu diêu biết nơi nao mà t́m.
Cũng đôi lần bản ngă liều thân bắt chước lối hành văn, vận dụng tính logic của mạch truyện mà cố bịa ra một đoạn kết cho hoàn chỉnh, kiểu như thế này:
“Để cho nhân loại trường tồn
Ông xanh kia ghép thịt hồn với nhau
Thế rồi măi măi về sau
Gái trai liên tục sướng - đau v́ t́nh...”
Hoặc như:
“Yêu nhau muôn sự ở hồn
Yêu nhau chẳng kể là khôn hay dài (dại)
Yêu nhau chẳng kể ngày mai
Trời sinh hồn – xác miệt mài yêu nhau...”
Nhưng đều cảm thấy chúng dớ dẩn, quê mùa, kệch cỡm và trống rỗng, nếu ghép vào hẳn sẽ xúc phạm đến giá trị của nguyên tác lắm lắm. Thật giống như khi ca sĩ nửa mùa HK định viết thêm chương cuối cho bản “Giao hưởng hành khất” của Phrystomum, điêu khắc gia nghiệp dư TS muốn tái tạo lại bắp chân cho tượng thần Ethasiar ở Lantica, hay đơn giản hơn, giống như ông QS đ̣i bỏ hành đập trứng vào bát phở chay – món đặc sản gia truyền của nhà họ Bàn này vậy.
V́ thế mà bản ngă trước xin độc giả lượng thứ cho sự thiếu sót, sau đành nhớ đến đâu ghi lại đến đó, chỉ dám chú giải thêm dăm ba câu ngờ nghệch, chứ tuyệt nhiên không dám sửa vào nguyên tác dù là một chữ. C̣n đoạn kết quyết để ngỏ đó, ngơ hầu dành cho độc giả, mỗi người đều có một nhăn quan về chuyện pḥng the, tự suy ngẫm mà phán đoán cho riêng ḿnh một kết cục.
Ngoài ra, nếu ai đó may mắn t́nh cờ bắt gặp một căn nhà sàn giữa chốn thâm sơn cùng cốc nơi thượng nguồn sông Canh La, bên trong có ông chú đẻ đang cao giọng ngâm thơ cùng một nàng con gái xinh đẹp ḿnh vận độc chiếc áo pun trắng ngắn tay màu cam, th́ xin làm ơn chuyển hộ bản ngă lời chào trân trọng tới ông chú đẻ và nụ hôn cho giai nhân, và đặc biệt đừng quên photocopy hay chép lại giùm đoạn kết để bổ khuyết cho tác phẩm vốn dĩ đă rất hoàn thiện này.