matrix2004
11-25-2007, 09:16 AM
Thể loại này không biết là xếp vào thể loại ǵ, tùy mod và các bác định đoạt nhá. Đây là những chuyện em đă trải qua, em biết rồi sẽ có bác bảo em bốc phét nhưng chẳng sao v́ thật hay không chỉ em mới biết. Hôm nay post lên đây v́ em lại phải xa 1 người con gái nữa... em kể ra để chút bầu tâm sự, để cho đỡ phải giữ trong ḷng... dù sao cũng không nên giữ mọi thứ, nặng nề lắm lắm.
Nhà em thuộc loại kinh tế cũng khá giả, nhưng ông bà già em th́ giáo dục cái rất là nền nếp, mấy năm đại học bao nhiêu con gái xinh thích em nhưng em cấm có dám làm ǵ, ngoan đến mức như thế đấy các bạc à, đôi khi nghĩ lại không thấy ḿnh ngoan mà thấy ḿnh ngu.. hic.
Ra trường là lúc ông bà già quyết định vào SG sống, nhưng khổ cái em ghét cái nóng ở trong SG, nên em xin ở lại HN. Ông già dắt đến công ty 1 ông bạn chí cốt, nói "ông cho nó làm đây mấy năm rồi tôi sẽ tính chuyện đưa nó vào cơ quan tôi" (ông già sợ đưa em vào ngành ông ấy ngay th́ lại bị dị nghị là con ông, cháu cha...). Ok, cũng chả sao, làm đâu cũng được, vẫn đề chó ǵ đâu.. Em sắp đồ đạc cho các cụ với mấy đứa em, ông bà già muốn bà ôsin nhà em đi cùng, khi sắp đồ xong để hôm sau ra máy bay th́ thấy bà ôsin nhà em mắt mũi đỏ hoe.
Bà ôsin này sống với nhà em lâu lắm rồi, phải đến gần chục năm nay, thật ra em gọi là chị thôi, hơn em 10 tuổi. Chị là do ông già em thấy ngất trước cửa nhà em nên đưa vào nhà cho nghỉ ngơi.. lúc hỏi ra mới biết là bị bố mẹ bỏ rơi từ khi mới sinh, chả có họ hàng ǵ cả, được 1 đạp xích lô mang về nuôi, nhưng rồi 2 vợ chồng người đạp xích lô đấy sức khoẻ yếu nên nằm bệnh chị phải đi bán sổ số ở các quán bia để nuôi lại 2 bố mẹ nuôi... ông bà già em thấy thương nên giữ lại để giúp việc trong nhà, lâu dần cũng như người trong nhà. Mới đây bố mẹ nuôi của chị mất, ông bà già em cũng cho tiền ma chay, nên chị lại càng biết ơn nhà em và cũng xác định là sống với nhà em cả đời. Thật ra cũng khổ, giờ cũng chả biết đi đâu về đâu.
Lại kể tiếp chuyện em thấy bà ấy ngồi nước mắt lưng tṛng, em hỏi sao thế chị, lúc đấy bà ấy mới nói là "chị không muốn vào SG với 2 bác.. v́ chị có hứa với bố mẹ nuôi là chăm sóc đứa cháu ruột ở dưới quê, con bé này bố mẹ nó bị tai nạn chết, giờ có người hàng xóm nuôi hộ, bao nhiêu năm nay chị hàng tháng vẫn phải gửi tiền về cho người hàng xóm nuôi nó", hic.. nghe xong em cũng thấy thương, em ra bảo 2 cụ là "hay bố mẹ vào đó rồi thuê người giúp việc sau, đằng nào con ở ngoài này cũng cần 1 người giúp việc, đi làm cả ngày chả có thời gian nấu nướng, dọn dẹp". Hic.. các cụ đồng ư ngay, v́ cũng lo em ở 1 ḿnh ngoài này ăn uống thất thường. Các cụ gọi chị ra hỏi th́ chị cũng đồng ư ở lại ngay, đúng ư chị rồi mà. OK, mọi thứ lại ổn thoả, lúc em vào pḥng, chị đi theo chắp tay lí nhí nói "tôi cám ơn cậu chủ nhiều lắm" (các bác đừng lạ, từ khi vào nhà em, 1 điều ông chủ, bà chủ, 2 điều cậu chủ, nói không được nên cũng kệ chị không nhắc nữa, nghe măi cũng quen. Nhưng có cái gọi em bằng cậu chủ, nhưng vẫn nói là "Chị"). Em bảo "không có ǵ đâu, cuối tuần em sẽ đưa chị về thăm đứa cháu kia".
Hôm sau đưa mọi người ra sân bay xong em quay về đi làm, công việc cũng bận nên mọi thứ gần như lăng quên, phải đến hơn tuần sau em mới nhớ ra lời hứa của ḿnh. Chủ nhật bỏ mất mấy cuộc hẹn bia bọt với bọn bạn, em vác con xe BMW đời cổ của ông già để lại cho dùng đi về quê với chị. Chạy đến 1h chiều mới đến nơi. Hic.. chả biết gọi là cái nhà hay cái lều nữa, vào trong nhà sáng choang v́ mái thủng lỗ chỗ. 2 vợ chồng người hàng xóm tốt bụng thấy bọn em đi ôtô về th́ mừng rỡ, ḥ nhau đi bắt con gà, mấy đứa nhỏ ra hái rau, xuống ao xem có con cá nào không th́ bắt về. Nh́n cả nhà cuống cà kê lên để làm cơm mời khách, em thấy t́nh càm của họ thật chân thành, nhà cửa chả có ǵ đáng giá, nhưng cứ phải làm bữa cơm thật thịnh soạn để đăi khách. Em tha thẩn ra vườn đi 1 ṿng th́ t́nh cờ lại nghe thấy vợ chồng đang th́ thào trong buồng là "bà đưa nốt mấy đồng trong hộp đây, tôi đi mua cút rượu về mời khách..." híc.. thật là cảm động trước t́nh cảm của ông bà chủ nhà... Dọn cơm ra bà vợ và mấy đứa nhỏ xuống bếp không ăn.. không ngờ đến giờ mà vẫn c̣n cảnh như thời xưa, em bảo anh gọi chị với các cháu lên ăn cùng đi (thật ra nghĩ cảnh bà vợ với mấy đứa nhóc ăn cơm với cá mắm, ḿnh ăn thịt gà th́ bố em cũng đếch nuốt nổi), ông chủ có vẻ ngại ngùng nên em tự xuống sắp bát đũa, gọi bọn nhóc lên ngồi. H́.. bà vợ với bọn nhóc được ngồi cùng mâm với em th́ khoái chí lắm, nói cười rôm rả. Ăn xong ra uống nước chị lấy ra 500k đưa cho ông bà chủ. Lúc đó tự nhiên em nảy ra ư định đưa con nhóc về HN luôn, đằng nào nhà cũng rộng răi, thêm 1 người ăn th́ cũng chả vẫn đề ǵ lắm đối với kinh tế nhà em mà.
Nhưng cái ư định đấy cũng là bắt đầu 1 chuyện t́nh, là cái mà gây cho em cũng không ít nỗi buồn khi nó kết thúc, cuộc đời đôi khi chả nói trước được cái ǵ các bác nhỉ?
Em nói với ông bà chủ nhà là "em lên đây xin được đón cái Huệ về HN, thứ nhất là cho nó đi học, thứ hai là cho gia đ́nh đỡ vất vả, ư các bác như thế nào?", ông bà rất vui vẻ quay ra hỏi "Huệ, con thấy thế nào?", nhóc kia đồng ư. Em móc ví lấy ra 5tr đưa cho ông bà gọi là có chút quà thành phố. Hic.. cả nhà ngồi lặng đi nh́n mấy tờ 500k, sau một hồi mới bảo "chưa bao giờ tôi được nh́n thấy nhiều tiền đến thế..". Nhưng rồi 2 ông bà cũng không nhận, bảo "chúng tôi thương nó th́ nuôi nó thôi, chứ cũgn không nghĩ đến việc nhận thủ lao thế này". Ẹc.. phải nói măi 2 ông bà mới nhận..
3 người lên đường về HN. Về đến nhà em mệt quá ra ghế nằm vật ra. Hic.. chị th́ đi pha nước, ra thấy em đang nằm ở ghế th́ bảo nhóc "con không ra cởi giày cho cậu chủ đi".. hic.. hic.. em cũng quen được phục vụ từ nhỏ nhưng chưa thấy kiểu ông hoàng thế này bao giờ, nhóc vội vàng ra ngồi thụp xuống tháo giày ra cho em, em hơi ngượng bảo thôi để chú tự làm được, nhưng nó không nghe, nhấc chân em để lên đùi nó đề nó cời dây giày.. híc.. botay.com.. thật ra cũng thấy thích thích... thế là em kệ để xem như thế nào, lúc này nó ngồi dưới đất em ngồi trên sofa nên ngắm nó dễ dàng hơn, phải nói nhóc đẹp kinh khủng, nh́n th́ cũng như những đứa nhà quê khác, tóc vàng hoe v́ nắng, da đen đen, nhưng nh́n kỹ th́ mũi nhóc cao, đôi mắt rất to, cḥn, lông mi dài và đôi môi đỏ. Lúc nó tháo giày cho em nó mặc cái áo cũ cổ rộng lại không có áo con, nên ngực nó ẩn hiện nh́n đẹp cực kỳ... em chả biết tả thế các bác có tưởng tượng được hết không, nhưng chính v́ cái giây phút ấy mà em thấy xao xuyến.
Chị dẫn nó đi 1 ṿng rồi hướng dẫn nó cách bật nước, bật điện, dùng các đồ trong nhà xong th́ bắt nó đi tắm. Sau đó ăn cơm, em ăn cơm xong th́ leo lên pḥng ngủ tít, mệt bă người.
Nhà em thuộc loại kinh tế cũng khá giả, nhưng ông bà già em th́ giáo dục cái rất là nền nếp, mấy năm đại học bao nhiêu con gái xinh thích em nhưng em cấm có dám làm ǵ, ngoan đến mức như thế đấy các bạc à, đôi khi nghĩ lại không thấy ḿnh ngoan mà thấy ḿnh ngu.. hic.
Ra trường là lúc ông bà già quyết định vào SG sống, nhưng khổ cái em ghét cái nóng ở trong SG, nên em xin ở lại HN. Ông già dắt đến công ty 1 ông bạn chí cốt, nói "ông cho nó làm đây mấy năm rồi tôi sẽ tính chuyện đưa nó vào cơ quan tôi" (ông già sợ đưa em vào ngành ông ấy ngay th́ lại bị dị nghị là con ông, cháu cha...). Ok, cũng chả sao, làm đâu cũng được, vẫn đề chó ǵ đâu.. Em sắp đồ đạc cho các cụ với mấy đứa em, ông bà già muốn bà ôsin nhà em đi cùng, khi sắp đồ xong để hôm sau ra máy bay th́ thấy bà ôsin nhà em mắt mũi đỏ hoe.
Bà ôsin này sống với nhà em lâu lắm rồi, phải đến gần chục năm nay, thật ra em gọi là chị thôi, hơn em 10 tuổi. Chị là do ông già em thấy ngất trước cửa nhà em nên đưa vào nhà cho nghỉ ngơi.. lúc hỏi ra mới biết là bị bố mẹ bỏ rơi từ khi mới sinh, chả có họ hàng ǵ cả, được 1 đạp xích lô mang về nuôi, nhưng rồi 2 vợ chồng người đạp xích lô đấy sức khoẻ yếu nên nằm bệnh chị phải đi bán sổ số ở các quán bia để nuôi lại 2 bố mẹ nuôi... ông bà già em thấy thương nên giữ lại để giúp việc trong nhà, lâu dần cũng như người trong nhà. Mới đây bố mẹ nuôi của chị mất, ông bà già em cũng cho tiền ma chay, nên chị lại càng biết ơn nhà em và cũng xác định là sống với nhà em cả đời. Thật ra cũng khổ, giờ cũng chả biết đi đâu về đâu.
Lại kể tiếp chuyện em thấy bà ấy ngồi nước mắt lưng tṛng, em hỏi sao thế chị, lúc đấy bà ấy mới nói là "chị không muốn vào SG với 2 bác.. v́ chị có hứa với bố mẹ nuôi là chăm sóc đứa cháu ruột ở dưới quê, con bé này bố mẹ nó bị tai nạn chết, giờ có người hàng xóm nuôi hộ, bao nhiêu năm nay chị hàng tháng vẫn phải gửi tiền về cho người hàng xóm nuôi nó", hic.. nghe xong em cũng thấy thương, em ra bảo 2 cụ là "hay bố mẹ vào đó rồi thuê người giúp việc sau, đằng nào con ở ngoài này cũng cần 1 người giúp việc, đi làm cả ngày chả có thời gian nấu nướng, dọn dẹp". Hic.. các cụ đồng ư ngay, v́ cũng lo em ở 1 ḿnh ngoài này ăn uống thất thường. Các cụ gọi chị ra hỏi th́ chị cũng đồng ư ở lại ngay, đúng ư chị rồi mà. OK, mọi thứ lại ổn thoả, lúc em vào pḥng, chị đi theo chắp tay lí nhí nói "tôi cám ơn cậu chủ nhiều lắm" (các bác đừng lạ, từ khi vào nhà em, 1 điều ông chủ, bà chủ, 2 điều cậu chủ, nói không được nên cũng kệ chị không nhắc nữa, nghe măi cũng quen. Nhưng có cái gọi em bằng cậu chủ, nhưng vẫn nói là "Chị"). Em bảo "không có ǵ đâu, cuối tuần em sẽ đưa chị về thăm đứa cháu kia".
Hôm sau đưa mọi người ra sân bay xong em quay về đi làm, công việc cũng bận nên mọi thứ gần như lăng quên, phải đến hơn tuần sau em mới nhớ ra lời hứa của ḿnh. Chủ nhật bỏ mất mấy cuộc hẹn bia bọt với bọn bạn, em vác con xe BMW đời cổ của ông già để lại cho dùng đi về quê với chị. Chạy đến 1h chiều mới đến nơi. Hic.. chả biết gọi là cái nhà hay cái lều nữa, vào trong nhà sáng choang v́ mái thủng lỗ chỗ. 2 vợ chồng người hàng xóm tốt bụng thấy bọn em đi ôtô về th́ mừng rỡ, ḥ nhau đi bắt con gà, mấy đứa nhỏ ra hái rau, xuống ao xem có con cá nào không th́ bắt về. Nh́n cả nhà cuống cà kê lên để làm cơm mời khách, em thấy t́nh càm của họ thật chân thành, nhà cửa chả có ǵ đáng giá, nhưng cứ phải làm bữa cơm thật thịnh soạn để đăi khách. Em tha thẩn ra vườn đi 1 ṿng th́ t́nh cờ lại nghe thấy vợ chồng đang th́ thào trong buồng là "bà đưa nốt mấy đồng trong hộp đây, tôi đi mua cút rượu về mời khách..." híc.. thật là cảm động trước t́nh cảm của ông bà chủ nhà... Dọn cơm ra bà vợ và mấy đứa nhỏ xuống bếp không ăn.. không ngờ đến giờ mà vẫn c̣n cảnh như thời xưa, em bảo anh gọi chị với các cháu lên ăn cùng đi (thật ra nghĩ cảnh bà vợ với mấy đứa nhóc ăn cơm với cá mắm, ḿnh ăn thịt gà th́ bố em cũng đếch nuốt nổi), ông chủ có vẻ ngại ngùng nên em tự xuống sắp bát đũa, gọi bọn nhóc lên ngồi. H́.. bà vợ với bọn nhóc được ngồi cùng mâm với em th́ khoái chí lắm, nói cười rôm rả. Ăn xong ra uống nước chị lấy ra 500k đưa cho ông bà chủ. Lúc đó tự nhiên em nảy ra ư định đưa con nhóc về HN luôn, đằng nào nhà cũng rộng răi, thêm 1 người ăn th́ cũng chả vẫn đề ǵ lắm đối với kinh tế nhà em mà.
Nhưng cái ư định đấy cũng là bắt đầu 1 chuyện t́nh, là cái mà gây cho em cũng không ít nỗi buồn khi nó kết thúc, cuộc đời đôi khi chả nói trước được cái ǵ các bác nhỉ?
Em nói với ông bà chủ nhà là "em lên đây xin được đón cái Huệ về HN, thứ nhất là cho nó đi học, thứ hai là cho gia đ́nh đỡ vất vả, ư các bác như thế nào?", ông bà rất vui vẻ quay ra hỏi "Huệ, con thấy thế nào?", nhóc kia đồng ư. Em móc ví lấy ra 5tr đưa cho ông bà gọi là có chút quà thành phố. Hic.. cả nhà ngồi lặng đi nh́n mấy tờ 500k, sau một hồi mới bảo "chưa bao giờ tôi được nh́n thấy nhiều tiền đến thế..". Nhưng rồi 2 ông bà cũng không nhận, bảo "chúng tôi thương nó th́ nuôi nó thôi, chứ cũgn không nghĩ đến việc nhận thủ lao thế này". Ẹc.. phải nói măi 2 ông bà mới nhận..
3 người lên đường về HN. Về đến nhà em mệt quá ra ghế nằm vật ra. Hic.. chị th́ đi pha nước, ra thấy em đang nằm ở ghế th́ bảo nhóc "con không ra cởi giày cho cậu chủ đi".. hic.. hic.. em cũng quen được phục vụ từ nhỏ nhưng chưa thấy kiểu ông hoàng thế này bao giờ, nhóc vội vàng ra ngồi thụp xuống tháo giày ra cho em, em hơi ngượng bảo thôi để chú tự làm được, nhưng nó không nghe, nhấc chân em để lên đùi nó đề nó cời dây giày.. híc.. botay.com.. thật ra cũng thấy thích thích... thế là em kệ để xem như thế nào, lúc này nó ngồi dưới đất em ngồi trên sofa nên ngắm nó dễ dàng hơn, phải nói nhóc đẹp kinh khủng, nh́n th́ cũng như những đứa nhà quê khác, tóc vàng hoe v́ nắng, da đen đen, nhưng nh́n kỹ th́ mũi nhóc cao, đôi mắt rất to, cḥn, lông mi dài và đôi môi đỏ. Lúc nó tháo giày cho em nó mặc cái áo cũ cổ rộng lại không có áo con, nên ngực nó ẩn hiện nh́n đẹp cực kỳ... em chả biết tả thế các bác có tưởng tượng được hết không, nhưng chính v́ cái giây phút ấy mà em thấy xao xuyến.
Chị dẫn nó đi 1 ṿng rồi hướng dẫn nó cách bật nước, bật điện, dùng các đồ trong nhà xong th́ bắt nó đi tắm. Sau đó ăn cơm, em ăn cơm xong th́ leo lên pḥng ngủ tít, mệt bă người.