nhan29
03-31-2007, 09:01 AM
Đă lâu rồi tôi chưa nghe lại giọng nói của Phương Anh, bất ngờ nàng gọi điện cho tôi v́ nàng mới chia tay với người yêu, cần người tâm sự.
Giọng nàng vẫn c̣n hồn nhiên bé bỏng như ngày nào.
- Anh Nam, anh vẫn khỏe chứ ? Có bận không ?
- Khỏe, c̣n em ? Có chuyện ǵ ?
Nàng hẹn với tôi một bữa cơm tối thân mật vào một ngày giữa tuần để tâm sự với tôi về chuyện đổ vỡ của nàng.
Tôi quyết định dấu vợ để đi riêng với nàng. Lư do: công ty kư hợp đồng nên mời đối tác đi ăn. Vợ tôi chẳng nghi ngờ ǵ cả.
Tôi ăn mặc chải chuốt thật đẹp đêm đó, một đêm lành lạnh của mùa Thu vừa đến. Điểm hẹn tại một nhà hàng cuối phố T.
Hết giờ làm, tôi vội vă đi ngay. Tới hơi sớm hơn giờ hẹn, tôi đảo một ṿng sang hàng báo ở lề đường. Chẳng có ǵ để xem cả! Nh́n đồng hồ, thấy vẫn c̣n sớm, tôi vào nhà hàng và gọi tách phà phê nóng.
Tôi uống được nửa ly, Phương Anh xuất hiện. Nàng mặc chiếc áo trắng viền ren thật đẹp và cái váy juưp công sở. Chắc bộ đồng phục của công ty. Tôi đón chào nàng bằng một ánh mắt tŕu mến và cái cầm tay thân mật dắt nàng ngồi xuống ghế.
- Anh đến lâu chưa? Trời bắt đầu trở gió, anh mặc thế không lạnh ah? - Phương Anh nói.
- Nhờ tách cà phê nóng ... - tôi đáp, cố t́nh cười duyên với nàng.
Chúng tôi ngồi xuống. Nàng nh́n tôi, tôi nh́n nàng.
- Từ ngày lấy vợ, anh có vẻ đẹp trai hẳn lên - Phương Anh cười tươi nói.
- Thật không! C̣n em vẫn đẹp như xưa, nhưng trông hơi buồn Tôi chắp tay lên bàn nh́n thẳng vào mắt nàng, nói.
- Thất t́nh mấy tuần qua, không buồn mới là chuyện lạ - Nàng sửa lại gọn tóc xoă nhẹ xuống khuôn mặt.
- Tóc em vẫn c̣n đẹp quá! - Tôi đắm đuối nh́n nàng.
- Anh cứ khen em thế. Tính của anh em biết rồi ... - Nàng e lệ đáp.
Tôi nh́n xoáy trong mắt Phương Anh. Nàng thật đẹp, nét đẹp diễm lệ với nụ cười má lúm. Hàm răng trắng tinh. Cái mũi cao cao vừa phải. Da sáng mịn. Để ư kỹ, thấy nàng đánh phấn hồng trên má, mắt nàng viền màu xanh nhạt, môi nàng bóng mọng đỏ tươi, làm tôi cứ chăm chăm vào khuôn mặt nàng. Thoang thoảng mùi hương của nước hoa Armania mà nàng vẫn quen dùng. Bỗng nhiên tim tôi rộn ràng, nói năng ấp úng.
Chúng tôi gọi thức ăn và nước uống. Tôi cố t́nh cho nàng trọn quyền lựa chọn để tỏ sự ga-lăng của ḿnh.
Vừa ăn, chúng tôi vừa tṛ chuyện. Phương Anh nói nhiều, tôi chỉ lắng nghe. Thỉnh thoảng tôi gắp thức ăn vào dĩa của nàng. Nàng kể rất nhiều chuyện về nàng và người bạn trai, phần lớn là trách móc và giận hờn, có chút chuyện riêng tư ân ái của hai người. Tôi an ủi nàng bằng hết khả năng, kinh nghiệm ḿnh vốn có, cũng như khuyến khích nàng hăy trở về với người bạn trai nếu t́nh yêu của nàng vẫn c̣n đó. Để chứng minh sự độ lượng của ḿnh (?).
Dưới ánh đèn vàng lăng mạn. Nàng khóc khi kể lại. Nước mắt rưng rưng đọng lại rèm mi làm cho nàng càng thêm đẹp. Tôi chia sẻ với nàng những điều phức tạp của tôi và vợ để nàng thấu hiểu sự va chạm trong cuộc sống lứa đôi, để nàng vơi đi sự giận hờn. Nàng có vẻ kính trọng tôi lắm!
Thanh toán. Tôi mời nàng tới một quán nước gần đó để tâm sự tiếp. Sánh vai bên Phương Anh, tôi nhớ một thuở nào ḥ hẹn với vợ tôi. Phương Anh thật đẹp trong dáng người, cách cười, cách nói. Biểu lộ rất tính rất con gái, trầm nhă đoan trang.
Trong quán. Tôi gọi một tách cà phê nóng. Nàng kêu một ly sinh tố măng cầu. Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên căn bàn nhỏ. Xuyên qua kính cửa sổ, thành phố đă lên đèn. Xe cộ vẫn c̣n tắp nập, nhưng người đi bộ bắt đầu thưa thớt.
Nàng tiếp tục câu chuyện buồn. Tôi kiên nhẫn lắng nghe, pha tṛ cho nàng vui bằng những câu dí dơm. Nàng cười, tôi thấy ḷng ḿnh lâng lâng. Có chút tự hào.
- Chắc vợ anh thương anh nhiều lắm? - Nàng nheo mắt hỏi.
- Đúng nhưng cũng không đúng lắm. Có những chuyện vợ chồng cứ hục hặc nhau hoài, thày bói nói không hợp tính.
- Anh cũng xem bói nữa sao ? - Phương Anh tṛn xoe mắt nói.
- Anh biết coi tay đó !
Tôi nắm tay Phương Anh như một chuyện t́nh cờ. Bàn tay nàng mịn, ngón thon và dài.
- Số em sướng lắm, tay mềm, chỉ tay rơ nét, sức khỏe tốt, sống lâu ... - Tôi chậm răi rót từng câu vào tai nàng.
- Đường t́nh duyên của em lận đận lắm phải không ? - Phương Anh nh́n xuống bàn tay ḿnh hỏi.
- Không - tôi đáp - số em khổ ban đầu nhưng sướng về sau, có chồng nuôi ... nhưng coi chừng có hai đời chồng.
Tôi nh́n trong mắt Phương Anh ư nhị. Nàng cười thoáng và kéo tay về.
Trời dần khuya. Tôi lo đă quá muộn. Vợ tôi đợi. Nhưng ở bên Phương Anh, tôi cứ muốn nấn ná. Nàng cũng thừa hiểu tôi mến nàng.
- Về chưa anh ? Vợ anh chắc đang mong - Phương Anh xếp lại ly tách trên bàn, nói.
- Cũng được. Khuya rồi. Chắc bố mẹ em cũng trông.
Tôi đưa Phương Anh tản bộ trên lề đường. Bây giờ cả xe cũng vắng. Sương mờ mờ giăng kín những ngọn đèn-vàng-soi-đường.
- Em lạnh không ? - Tôi nh́n Phương Anh âu yếm nói.
- Hơi lạnh!
Tôi cố t́nh đi sát bên Phương Anh. Mỗi bước chân như chậm lại. Cả hai cùng nuối tiếc sắp chia tay.
- Mai em gặp anh được không ? - Phương Anh chợt hỏi.
- Có lẽ không ... v́ không tiện.
- Gặp anh khó vậy sao ... A, em hiểu rồi, anh là người có vợ - Phương Anh như đùa như thật. Nàng cố t́nh nép vào tôi.
Tới ngơ trước nhà nàng. Chúng tôi quyết định chia tay. Trong ánh đèn mờ, nàng đẹp diễm lệ có thể giết chết trái tim đă có vợ như tôi. Nàng cũng bịn rịn như chưa muốn chia tay.
Hai người chợt ôm chặt lấy nhau. Hôn đắm đuối. Phương Anh rơ ràng đang cần một bờ vai và hơi thở của người đàn ông. Tôi cần nàng một thứ t́nh cảm bức xúc đă mất từ lâu.
- Ḿnh t́m chỗ nào nhé em? - Tôi th́ thầm bên tai nàng.
Phương Anh gật đầu. Tôi mừng như mở cờ trong bụng.
Chúng tôi ghé vào một nhà nghỉ gần đó. Tôi đưa Phương Anh lên pḥng. Đèn mờ. Chúng tôi quấn chặt vào nhau. Hôn như nụ hôn lần đầu của thuở biết yêu.
D́u nàng đến bên giường. Chúng tôi tự động cởi áo ngoài ra. Rất âm thầm. Biết chuyện. Nàng từng có bạn trai, tôi là người có vợ, quá sành sơi rồi, cần nói thêm làm ǵ nữa !
Tôi hôn Phương Anh trên trán, trên má, trên môi. Hít thở mùi da thịt. Nghe từng nhịp tim nàng đập. Nếm mật ngọt trên đỉnh vú nàng. Tôi muốn nàng hưởng cái thú ái ân mà nàng chưa bao giờ có với ai. Kinh nghiệm của một người có vợ dạy cho tôi biết phải làm ǵ để nàng được điều đó.
Tôi cởi quần lót của nàng ra. Một cách tế nhị. Nàng sẵn ḷng. Tôi thừa biết. Nước nhờn nàng đă làm ướt mấy ngón tay tôi. Rơ ràng quá rồi!
Tôi chạm vào chỗ kín của nàng lần đầu tiên. Nàng thót lại nhưng lại dạng chân ra. Tôi t́m vào nơi nhạy cảm nhất để "yêu" nàng bằng kỹ thuật ḿnh có.
Ở giữa hai đùi nàng, tôi trân trọng đặt đầu ḿnh vào. Nàng sốt sắng chờ đợi phút giây đó sẽ tới. Cái liếm đầu tiên thật ướt át, êm ái, nhưng đối với nàng c̣n mạnh hơn con sóng dữ.
Nàng rên rỉ. Kéo gh́ chặt tóc tôi về phía nàng. Hai tay tôi vạch nàng ra, t́m vào đúng vị trí. Hút nhè nhẹ bằng đôi môi và liếm bằng chiếc lưỡi.
Nàng cong cớn cả khúc hông. Tôi ôm chặt đùi nàng. Lau sạch tất cả bằng hết tấm ḷng ḿnh. Nàng hạnh phúc lắm! Tôi biết ...
Tôi chồm lên. Áp sát vào bụng Phương Anh. Mềm mại cái bụng của nàng. Môi tôi hôn. Tay tôi sờ soạng. Nàng nhấc mông sẵn sàng. Tôi để yên vị trí ngay cửa ḿnh nàng. Nước nhờn của nàng thấm ướt da qui đầu. Nóng. Trơn. Khoái cảm. Rợn người.
Tôi đặt đôi chân Phương Anh lên vai. Thịt nàng khép chặt lại hai bên. Nàng nhắm mắt hưởng thụ. Tôi cố nhoi vào cho thật nhẹ nhàng. Nàng nấc khẽ trong cổ họng. Tay quờ quạng, níu chặt tấm ra. Nhăn nhíu.
Từng chút, tôi đi vào người Phương Anh. Nàng chết điếng ǵ sướng. Gọi tên tôi. Đôi lúc gọi tên bạn trai nàng. Tôi mặc kệ. Khi ôm nàng trong tay, dù nàng thuộc về ai trong quá khứ, tôi đang có nàng ở hiện tại, bằng cả tấm ḷng này.
Tôi đâm sầm vào thân thể Phương Anh để thỏa ḷng nàng. Đẩy. Kéo. Nhún. Nhồi. Xốc. Xọc. Đâm. Bóp. Tôi làm với tấc cả khả năng của một người đàn ông mạnh khỏe. Kinh nghiệm. Nàng đạt khoái cảm. Âm hộ bóp chặt lấy tôi. Tôi ríu lại. Người nàng bỗng nhũn ra như con chi chi. Thở dốc. Lim dim.
Tôi ấp lên ngực nàng. Hôn lên môi say đắm. Nàng nằm im. Tôi nhịp nhàng vào ra trong thân thể nàng. Mỗi lúc càng nhanh. Cảm giác như bị nghiền nát bởi sức ma sát của cửa ḿnh nàng. Tôi run lên. Hơi thở ngắt đoạn. Tôi cắn vào tai nàng. Rên rỉ vào đó. Chờ đợi cơn sướng chạy dần lên xương sống...
Nhưng, nàng ngưng tôi lại giữa chừng. Tôi lo ngại. Nàng ra hiệu cho tôi nằm xuống. Tôi không suy nghĩ làm theo. Nàng trườn trên người tôi. Cả thân người nàng rực cháy. Vú nàng áp lên ngực, sao mà êm ái. Nàng hôn bằng lưỡi, bắt đầu từ trán lần xuống. Ngừng ở đầu vú tôi. Mút nhẹ. Tôi choàng tay vuốt tóc nàng. Sướng thật! Ai dạy cho nàng giỏi thế !
Nàng nắm lấy dương vật. Vuốt nhẹ bằng năm ngón tay. Những chiếc lắc trên tay nàng khẻ khua vào nhau, nghe tiếng lạ. Tôi dạng chân. Nằm dài trong tư thế hưởng thụ.
Bỗng thấy ấm áp ngay đầu cu. Ướt . Êm. Mềm. Đầu nàng nhấp nhô giữa hai đùi. Tôi biết nàng đang làm ǵ. Nàng chắc có nhiều kinh nghiệm với bạn trai nên thành thạo. Với vợ tôi, tôi chưa bao giờ được vậy!
Nàng dám liếm luôn cả ḥn. Ngón tay nàng đặt đúng vị trí. Chắc hẳn bạn trai đă dạy cho nàng. Tôi tê người đi. Nhíu đít mỗi khi nàng đụng trúng yếu điểm.
Nàng giữ cu tôi trong ḷng bàn tay. Ngồi lên. Chểm chệ, ngay ngắn. Nàng nhún đều và nhẹ. Nhanh dần khi dương vật đă lút vào sâu. Nàng nhấp như người ta câu cá. Chỉ có dương vật ḿnh chạm vào da thịt nàng. Khi nàng kéo ra, tôi như trào theo quán tính. Khi nàng ép xuống, tôi thấy ḿnh ḷi hết ra ngoài bụng.
Chưa kết thúc vội. Nàng bảo tôi ngồi ngay ngắn trên giường. Nàng xếp bằng dưới sàn. Ra sức mút cu tôi đợt cuối. Tôi bắn tinh. Nàng xoa nhẹ dưới b́u dái. Đưa mặt hứng. Tôi thật không ngờ nàng quá sành điệu trong chuyện này. Sung sướng ǵ cho bằng, sướng cả tinh thần!
Nàng tắm vội, tôi cũng vậy. Tôi đưa nàng khỏi nhà nghỉ. Trời đă quá khuya. Lúc đó chợt có một đôi t́nh nhân cũng đi vào nhà nghỉ. Khuôn mặt họ đang rạng ngời niềm vui sung sướng khi sắp được tận hưởng lạc thú trên đời. Trách nhiệm ở nhà hiện về trong trí. Tôi im lặng nghĩ tới câu nói nào cho thích hợp để trả lời.
Nàng cũng im, không biết đang nghĩ ǵ. Trông nàng có lẽ hơi xa lạ. Thôi kệ ...
Nàng ôm tôi chia tay. Tôi choàng lưng nàng cho có lệ. Xe nàng khuất đi ở cuối đường. Tôi rảo bước với từng phút một.
Vợ tôi hằn hộc. Tôi biết cách ứng phó. Rồi cũng êm chuyện. Vợ chồng mà ! Đêm đó, tôi không ôm vợ, nhưng nàng đ̣i hỏi. Tôi làm t ́nh lấy lệ cho n àng tho ả m ăn chứ không như với Phương Anh.
Thời gian tr ôi đi. Phương Anh không gọi, tôi bớt buồn. Lúc Phương Anh gọi, tôi lại càng buồn hơn. Nàng báo đă ḥa lại với bạn trai. Tôi hiểu ư nàng chuyện đó. Từ đó trở đi tôi không c̣n tin tức của nàng nữa.
Chiều qua, chở vợ đi bác sĩ, hay tin vợ mang bầu. Tôi lơ láo đắn đo. Sắp làm cha rồi, không thể phạm lỗi trong tư tưởng nữa. Tối nay, nhất định phải làm t́nh với vợ, chứ không như trước được. Tôi cười với chính ḿnh. Tự hỏi trong đầu: "hôm nay bà xă nấu món ǵ đây ?" ...
Giọng nàng vẫn c̣n hồn nhiên bé bỏng như ngày nào.
- Anh Nam, anh vẫn khỏe chứ ? Có bận không ?
- Khỏe, c̣n em ? Có chuyện ǵ ?
Nàng hẹn với tôi một bữa cơm tối thân mật vào một ngày giữa tuần để tâm sự với tôi về chuyện đổ vỡ của nàng.
Tôi quyết định dấu vợ để đi riêng với nàng. Lư do: công ty kư hợp đồng nên mời đối tác đi ăn. Vợ tôi chẳng nghi ngờ ǵ cả.
Tôi ăn mặc chải chuốt thật đẹp đêm đó, một đêm lành lạnh của mùa Thu vừa đến. Điểm hẹn tại một nhà hàng cuối phố T.
Hết giờ làm, tôi vội vă đi ngay. Tới hơi sớm hơn giờ hẹn, tôi đảo một ṿng sang hàng báo ở lề đường. Chẳng có ǵ để xem cả! Nh́n đồng hồ, thấy vẫn c̣n sớm, tôi vào nhà hàng và gọi tách phà phê nóng.
Tôi uống được nửa ly, Phương Anh xuất hiện. Nàng mặc chiếc áo trắng viền ren thật đẹp và cái váy juưp công sở. Chắc bộ đồng phục của công ty. Tôi đón chào nàng bằng một ánh mắt tŕu mến và cái cầm tay thân mật dắt nàng ngồi xuống ghế.
- Anh đến lâu chưa? Trời bắt đầu trở gió, anh mặc thế không lạnh ah? - Phương Anh nói.
- Nhờ tách cà phê nóng ... - tôi đáp, cố t́nh cười duyên với nàng.
Chúng tôi ngồi xuống. Nàng nh́n tôi, tôi nh́n nàng.
- Từ ngày lấy vợ, anh có vẻ đẹp trai hẳn lên - Phương Anh cười tươi nói.
- Thật không! C̣n em vẫn đẹp như xưa, nhưng trông hơi buồn Tôi chắp tay lên bàn nh́n thẳng vào mắt nàng, nói.
- Thất t́nh mấy tuần qua, không buồn mới là chuyện lạ - Nàng sửa lại gọn tóc xoă nhẹ xuống khuôn mặt.
- Tóc em vẫn c̣n đẹp quá! - Tôi đắm đuối nh́n nàng.
- Anh cứ khen em thế. Tính của anh em biết rồi ... - Nàng e lệ đáp.
Tôi nh́n xoáy trong mắt Phương Anh. Nàng thật đẹp, nét đẹp diễm lệ với nụ cười má lúm. Hàm răng trắng tinh. Cái mũi cao cao vừa phải. Da sáng mịn. Để ư kỹ, thấy nàng đánh phấn hồng trên má, mắt nàng viền màu xanh nhạt, môi nàng bóng mọng đỏ tươi, làm tôi cứ chăm chăm vào khuôn mặt nàng. Thoang thoảng mùi hương của nước hoa Armania mà nàng vẫn quen dùng. Bỗng nhiên tim tôi rộn ràng, nói năng ấp úng.
Chúng tôi gọi thức ăn và nước uống. Tôi cố t́nh cho nàng trọn quyền lựa chọn để tỏ sự ga-lăng của ḿnh.
Vừa ăn, chúng tôi vừa tṛ chuyện. Phương Anh nói nhiều, tôi chỉ lắng nghe. Thỉnh thoảng tôi gắp thức ăn vào dĩa của nàng. Nàng kể rất nhiều chuyện về nàng và người bạn trai, phần lớn là trách móc và giận hờn, có chút chuyện riêng tư ân ái của hai người. Tôi an ủi nàng bằng hết khả năng, kinh nghiệm ḿnh vốn có, cũng như khuyến khích nàng hăy trở về với người bạn trai nếu t́nh yêu của nàng vẫn c̣n đó. Để chứng minh sự độ lượng của ḿnh (?).
Dưới ánh đèn vàng lăng mạn. Nàng khóc khi kể lại. Nước mắt rưng rưng đọng lại rèm mi làm cho nàng càng thêm đẹp. Tôi chia sẻ với nàng những điều phức tạp của tôi và vợ để nàng thấu hiểu sự va chạm trong cuộc sống lứa đôi, để nàng vơi đi sự giận hờn. Nàng có vẻ kính trọng tôi lắm!
Thanh toán. Tôi mời nàng tới một quán nước gần đó để tâm sự tiếp. Sánh vai bên Phương Anh, tôi nhớ một thuở nào ḥ hẹn với vợ tôi. Phương Anh thật đẹp trong dáng người, cách cười, cách nói. Biểu lộ rất tính rất con gái, trầm nhă đoan trang.
Trong quán. Tôi gọi một tách cà phê nóng. Nàng kêu một ly sinh tố măng cầu. Chúng tôi ngồi đối diện nhau trên căn bàn nhỏ. Xuyên qua kính cửa sổ, thành phố đă lên đèn. Xe cộ vẫn c̣n tắp nập, nhưng người đi bộ bắt đầu thưa thớt.
Nàng tiếp tục câu chuyện buồn. Tôi kiên nhẫn lắng nghe, pha tṛ cho nàng vui bằng những câu dí dơm. Nàng cười, tôi thấy ḷng ḿnh lâng lâng. Có chút tự hào.
- Chắc vợ anh thương anh nhiều lắm? - Nàng nheo mắt hỏi.
- Đúng nhưng cũng không đúng lắm. Có những chuyện vợ chồng cứ hục hặc nhau hoài, thày bói nói không hợp tính.
- Anh cũng xem bói nữa sao ? - Phương Anh tṛn xoe mắt nói.
- Anh biết coi tay đó !
Tôi nắm tay Phương Anh như một chuyện t́nh cờ. Bàn tay nàng mịn, ngón thon và dài.
- Số em sướng lắm, tay mềm, chỉ tay rơ nét, sức khỏe tốt, sống lâu ... - Tôi chậm răi rót từng câu vào tai nàng.
- Đường t́nh duyên của em lận đận lắm phải không ? - Phương Anh nh́n xuống bàn tay ḿnh hỏi.
- Không - tôi đáp - số em khổ ban đầu nhưng sướng về sau, có chồng nuôi ... nhưng coi chừng có hai đời chồng.
Tôi nh́n trong mắt Phương Anh ư nhị. Nàng cười thoáng và kéo tay về.
Trời dần khuya. Tôi lo đă quá muộn. Vợ tôi đợi. Nhưng ở bên Phương Anh, tôi cứ muốn nấn ná. Nàng cũng thừa hiểu tôi mến nàng.
- Về chưa anh ? Vợ anh chắc đang mong - Phương Anh xếp lại ly tách trên bàn, nói.
- Cũng được. Khuya rồi. Chắc bố mẹ em cũng trông.
Tôi đưa Phương Anh tản bộ trên lề đường. Bây giờ cả xe cũng vắng. Sương mờ mờ giăng kín những ngọn đèn-vàng-soi-đường.
- Em lạnh không ? - Tôi nh́n Phương Anh âu yếm nói.
- Hơi lạnh!
Tôi cố t́nh đi sát bên Phương Anh. Mỗi bước chân như chậm lại. Cả hai cùng nuối tiếc sắp chia tay.
- Mai em gặp anh được không ? - Phương Anh chợt hỏi.
- Có lẽ không ... v́ không tiện.
- Gặp anh khó vậy sao ... A, em hiểu rồi, anh là người có vợ - Phương Anh như đùa như thật. Nàng cố t́nh nép vào tôi.
Tới ngơ trước nhà nàng. Chúng tôi quyết định chia tay. Trong ánh đèn mờ, nàng đẹp diễm lệ có thể giết chết trái tim đă có vợ như tôi. Nàng cũng bịn rịn như chưa muốn chia tay.
Hai người chợt ôm chặt lấy nhau. Hôn đắm đuối. Phương Anh rơ ràng đang cần một bờ vai và hơi thở của người đàn ông. Tôi cần nàng một thứ t́nh cảm bức xúc đă mất từ lâu.
- Ḿnh t́m chỗ nào nhé em? - Tôi th́ thầm bên tai nàng.
Phương Anh gật đầu. Tôi mừng như mở cờ trong bụng.
Chúng tôi ghé vào một nhà nghỉ gần đó. Tôi đưa Phương Anh lên pḥng. Đèn mờ. Chúng tôi quấn chặt vào nhau. Hôn như nụ hôn lần đầu của thuở biết yêu.
D́u nàng đến bên giường. Chúng tôi tự động cởi áo ngoài ra. Rất âm thầm. Biết chuyện. Nàng từng có bạn trai, tôi là người có vợ, quá sành sơi rồi, cần nói thêm làm ǵ nữa !
Tôi hôn Phương Anh trên trán, trên má, trên môi. Hít thở mùi da thịt. Nghe từng nhịp tim nàng đập. Nếm mật ngọt trên đỉnh vú nàng. Tôi muốn nàng hưởng cái thú ái ân mà nàng chưa bao giờ có với ai. Kinh nghiệm của một người có vợ dạy cho tôi biết phải làm ǵ để nàng được điều đó.
Tôi cởi quần lót của nàng ra. Một cách tế nhị. Nàng sẵn ḷng. Tôi thừa biết. Nước nhờn nàng đă làm ướt mấy ngón tay tôi. Rơ ràng quá rồi!
Tôi chạm vào chỗ kín của nàng lần đầu tiên. Nàng thót lại nhưng lại dạng chân ra. Tôi t́m vào nơi nhạy cảm nhất để "yêu" nàng bằng kỹ thuật ḿnh có.
Ở giữa hai đùi nàng, tôi trân trọng đặt đầu ḿnh vào. Nàng sốt sắng chờ đợi phút giây đó sẽ tới. Cái liếm đầu tiên thật ướt át, êm ái, nhưng đối với nàng c̣n mạnh hơn con sóng dữ.
Nàng rên rỉ. Kéo gh́ chặt tóc tôi về phía nàng. Hai tay tôi vạch nàng ra, t́m vào đúng vị trí. Hút nhè nhẹ bằng đôi môi và liếm bằng chiếc lưỡi.
Nàng cong cớn cả khúc hông. Tôi ôm chặt đùi nàng. Lau sạch tất cả bằng hết tấm ḷng ḿnh. Nàng hạnh phúc lắm! Tôi biết ...
Tôi chồm lên. Áp sát vào bụng Phương Anh. Mềm mại cái bụng của nàng. Môi tôi hôn. Tay tôi sờ soạng. Nàng nhấc mông sẵn sàng. Tôi để yên vị trí ngay cửa ḿnh nàng. Nước nhờn của nàng thấm ướt da qui đầu. Nóng. Trơn. Khoái cảm. Rợn người.
Tôi đặt đôi chân Phương Anh lên vai. Thịt nàng khép chặt lại hai bên. Nàng nhắm mắt hưởng thụ. Tôi cố nhoi vào cho thật nhẹ nhàng. Nàng nấc khẽ trong cổ họng. Tay quờ quạng, níu chặt tấm ra. Nhăn nhíu.
Từng chút, tôi đi vào người Phương Anh. Nàng chết điếng ǵ sướng. Gọi tên tôi. Đôi lúc gọi tên bạn trai nàng. Tôi mặc kệ. Khi ôm nàng trong tay, dù nàng thuộc về ai trong quá khứ, tôi đang có nàng ở hiện tại, bằng cả tấm ḷng này.
Tôi đâm sầm vào thân thể Phương Anh để thỏa ḷng nàng. Đẩy. Kéo. Nhún. Nhồi. Xốc. Xọc. Đâm. Bóp. Tôi làm với tấc cả khả năng của một người đàn ông mạnh khỏe. Kinh nghiệm. Nàng đạt khoái cảm. Âm hộ bóp chặt lấy tôi. Tôi ríu lại. Người nàng bỗng nhũn ra như con chi chi. Thở dốc. Lim dim.
Tôi ấp lên ngực nàng. Hôn lên môi say đắm. Nàng nằm im. Tôi nhịp nhàng vào ra trong thân thể nàng. Mỗi lúc càng nhanh. Cảm giác như bị nghiền nát bởi sức ma sát của cửa ḿnh nàng. Tôi run lên. Hơi thở ngắt đoạn. Tôi cắn vào tai nàng. Rên rỉ vào đó. Chờ đợi cơn sướng chạy dần lên xương sống...
Nhưng, nàng ngưng tôi lại giữa chừng. Tôi lo ngại. Nàng ra hiệu cho tôi nằm xuống. Tôi không suy nghĩ làm theo. Nàng trườn trên người tôi. Cả thân người nàng rực cháy. Vú nàng áp lên ngực, sao mà êm ái. Nàng hôn bằng lưỡi, bắt đầu từ trán lần xuống. Ngừng ở đầu vú tôi. Mút nhẹ. Tôi choàng tay vuốt tóc nàng. Sướng thật! Ai dạy cho nàng giỏi thế !
Nàng nắm lấy dương vật. Vuốt nhẹ bằng năm ngón tay. Những chiếc lắc trên tay nàng khẻ khua vào nhau, nghe tiếng lạ. Tôi dạng chân. Nằm dài trong tư thế hưởng thụ.
Bỗng thấy ấm áp ngay đầu cu. Ướt . Êm. Mềm. Đầu nàng nhấp nhô giữa hai đùi. Tôi biết nàng đang làm ǵ. Nàng chắc có nhiều kinh nghiệm với bạn trai nên thành thạo. Với vợ tôi, tôi chưa bao giờ được vậy!
Nàng dám liếm luôn cả ḥn. Ngón tay nàng đặt đúng vị trí. Chắc hẳn bạn trai đă dạy cho nàng. Tôi tê người đi. Nhíu đít mỗi khi nàng đụng trúng yếu điểm.
Nàng giữ cu tôi trong ḷng bàn tay. Ngồi lên. Chểm chệ, ngay ngắn. Nàng nhún đều và nhẹ. Nhanh dần khi dương vật đă lút vào sâu. Nàng nhấp như người ta câu cá. Chỉ có dương vật ḿnh chạm vào da thịt nàng. Khi nàng kéo ra, tôi như trào theo quán tính. Khi nàng ép xuống, tôi thấy ḿnh ḷi hết ra ngoài bụng.
Chưa kết thúc vội. Nàng bảo tôi ngồi ngay ngắn trên giường. Nàng xếp bằng dưới sàn. Ra sức mút cu tôi đợt cuối. Tôi bắn tinh. Nàng xoa nhẹ dưới b́u dái. Đưa mặt hứng. Tôi thật không ngờ nàng quá sành điệu trong chuyện này. Sung sướng ǵ cho bằng, sướng cả tinh thần!
Nàng tắm vội, tôi cũng vậy. Tôi đưa nàng khỏi nhà nghỉ. Trời đă quá khuya. Lúc đó chợt có một đôi t́nh nhân cũng đi vào nhà nghỉ. Khuôn mặt họ đang rạng ngời niềm vui sung sướng khi sắp được tận hưởng lạc thú trên đời. Trách nhiệm ở nhà hiện về trong trí. Tôi im lặng nghĩ tới câu nói nào cho thích hợp để trả lời.
Nàng cũng im, không biết đang nghĩ ǵ. Trông nàng có lẽ hơi xa lạ. Thôi kệ ...
Nàng ôm tôi chia tay. Tôi choàng lưng nàng cho có lệ. Xe nàng khuất đi ở cuối đường. Tôi rảo bước với từng phút một.
Vợ tôi hằn hộc. Tôi biết cách ứng phó. Rồi cũng êm chuyện. Vợ chồng mà ! Đêm đó, tôi không ôm vợ, nhưng nàng đ̣i hỏi. Tôi làm t ́nh lấy lệ cho n àng tho ả m ăn chứ không như với Phương Anh.
Thời gian tr ôi đi. Phương Anh không gọi, tôi bớt buồn. Lúc Phương Anh gọi, tôi lại càng buồn hơn. Nàng báo đă ḥa lại với bạn trai. Tôi hiểu ư nàng chuyện đó. Từ đó trở đi tôi không c̣n tin tức của nàng nữa.
Chiều qua, chở vợ đi bác sĩ, hay tin vợ mang bầu. Tôi lơ láo đắn đo. Sắp làm cha rồi, không thể phạm lỗi trong tư tưởng nữa. Tối nay, nhất định phải làm t́nh với vợ, chứ không như trước được. Tôi cười với chính ḿnh. Tự hỏi trong đầu: "hôm nay bà xă nấu món ǵ đây ?" ...